Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2022

Thơ Trương Đình Phượng

 

Tôi đắp mộ cho những bài thơ

dưới rặng gió mùa đông

vầng dương như gã say rượu

lừ đừ lặn xuống sau mỏm đồi

tiếng dòng sông trở dạ

tắc nghẹn trong chiếc túi bơ vơ

đêm xách hồn tôi ném vào hoang mạc

nơi máu bầy đom đóm tỏa mùi lân tinh

một thiên sứ rời thiên đàng, bỏ trốn

đi tìm xác satan kết hình hài hi vọng

chút ánh sáng sau cùng

đột tử trên bàn tay nhà nguyện

tôi men theo

sự im lặng của bầy cừu

những cánh hoa hành hương

về ngôi nhà của đất

Giã 2020            

 

Tôi vẫn ngồi bên linh cữu mùa xuân

ôi những vần thơ nhẹ dạ cả tin

các ngươi còn vui say với điệu múa

tụng ca lũ ác thần đến bao giờ

các ngươi có nhìn thấy kia không

những vị thánh trứ danh đang khoác vai gái điếm

hả hê đi vào nhà thổ

và mi nữa

vầng trăng dị dạng

tại sao còn cố bám víu bầu trời

khi màn đêm ngập tràn máu thảm?

rồi ngọn hải đăng kia sẽ lụi tắt

trước khi mùa xuân kịp trở về

trên bãi biển của tình yêu, hi vọng

chúng sẽ gieo trồng giống cây lừa dối

bầy chó hoang sẽ hóa những anh hùng

và những kẻ nhân danh công lý

sẽ biến thành những gã tù nhân..

lặng lẽ từng đêm

trong sự thức vĩnh hằng

tôi đọc mãi những trang văn buồn bã

về hành trình của giấc mơ xứ sở

nơi tổ tiên tôi hết đời này đời khác

đã vắt kiệt những dòng nước mắt

cùng máu nóng từ bầu tim nhiệt huyết

xây đắp lên muôn đền các tự hào

những con nhộng mối

bắt đầu cuộc vượt thoát

đêm ì ạch lê đi

trong cơn viêm màng phổi cuối kỳ

mùi hương diệt vong lan dần

qua từng máng xối thời gian

bài ca của gã vô gia cư

vang lên giữa màn sương lạnh lẽo

làm giật mình con ngõ sình lầy...

Giã 2020

 

Dưới vầng trăng bợt bạt

ngôi nhà nhỏ yên tĩnh

thi thoảng vang lên tiếng chén đĩa va chạm

người đàn bà với cuộn len hồng

lặng yên bên bếp lửa

nơi chiếc bàn cũ kỹ

đức ông chồng đang say sưa nhai từng dòng chữ

cuốn tiếu thuyết Lâu Đài

chốc chốc phả ra mùi ẩm mốc

chiếc radio rè rè

như ngọn gió mùa thu ốm yếu

đang lẻ loi ngoài vườn

tìm chốn trọ

này vị hành khất của cảm xúc

đêm nay ngươi sẽ về đâu

bốn hướng không một mùi thân thuộc

chỉ những con đường

dựa lưng vài cọc đèn u uẩn!

Giã 2020