Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2020

“Thơ Ngô Nguyên Dũng”

clip_image002

Thơ Ngô Nguyên Dũng - Nhân Ảnh (2020)

"Xong rồi, các bạn ơi!"

"Chuyện gì vậy, bạn? Chuyện gì mà xoa tay om sòm, có vẻ như hả hê vậy?"

"Không, không phải hả hê, mà nhẹ nhõm, bạn à! Chuyện này tuy dài dòng, nhưng vẫn có thể tóm gọn trong một bài viết ngắn. Chuyện thơ đó mà!"

"Thì có gì mà om sòm vậy bạn?"

"Ấy, coi vậy chứ là cả một công trình tim óc, ruột gan đó nhe bạn!"

Cái chuyện thơ và làm thơ, ôi chao, nhiêu khê dám chừng còn hơn cả cuộc đời cô Kiều gồm 3254 câu lục bát của cụ Nguyễn. Của tôi, bắt đầu từ năm 13 tuổi, với một bài thơ trẻ con đăng trong vườn thơ văn Búp Bê do nhà văn Duyên Anh phụ trách. Con dế trong tôi thuở ấy còn thơ, chỉ biết ăn cỏ và uống sương mai, chưa biết gáy lời thơ thẩn đâu!

Nói vậy, chỉ cốt để chứng minh rằng, cái sở thích văn chương của tôi không phải chỉ quẩn quanh trong thế giới văn xuôi. Nói thẳng ra, tôi cũng biết làm thơ lai rai. Và cũng thích đọc thơ của những tác giả khác. Đọc hết. Từ những tên tuổi chưa quen cho tới những tác giả lừng lẫy của văn chương miền Nam thời bấy giờ. Lẽ đương nhiên, có đọc thì có yêu thích, có chau mày phân vân, có mỉm cười từ chối. Bấy giờ, con dế trong tôi đã trổ hoa văn trên đôi cánh mỏng, và bắt đầu tập tành góp tiếng gáy đầu tiên giữa cánh đồng thơ mênh mông, trong đêm dài tình tự cùng chữ nghĩa. Từ Làng Văn, Văn Học, Văn, Thế Kỷ 21, cho tới bây giờ là Da Màu, Diễn Đàn Thế Kỷ, Litviet, Phố Văn, Văn Việt, Văn Chương Việt.

Và, cho tới gần đây, sau ngần ấy thập niên, chú dế nhỏ trong tôi dạo nào đã quá thời thanh xuân, xa rời những cuồng nhiệt tuổi đôi mươi, những sôi nổi tuổi ba mươi, những nặng lòng thuở bốn mươi, năm mươi, … Những nét hoa văn trên đôi cánh dế đã thay màu. Tiếng gáy giòn giã của những đêm nao, nghe ra, như những lời thầm thì chuyện mình, chuyện đời, chuyện nhân gian.

Chú dế trong tôi đã biết chấp nhận tất cả, bằng lòng tất cả, với một nhoẻn cười trên môi. Không còn phô trương tiếng gáy, huênh hoang từ chối, như có một thời:

tưởng không về nữa rừng thưa lá

tháng tám thầm thì những nỗi riêng

khói trời mây nhuốm ngơ ngác lạ

bóng tối thở dài sợi tóc nghiêng

tưởng không nhớ nữa lời giấu mặt

tay ôm mưa nắng thời tiết quên

hình hài nguyên vẹn thanh xuân cắt

vụn chéo trăng còn níu chút đêm

tưởng không mộng nữa mùa thao thức

đếm giấc thời gian quầng mắt thâm

bỗng nghe rớt giọt ngàn tịch lặng

hoang phế này thổi buốt trăm năm

tưởng không thấy nữa vườn trăng mọc

thuở đoá từ bi toả hết hương

từ độ lượng đi xanh xao tóc

mây chở nặng vai di tích tôi

(tháng 3.2011. Nhuận sắc, 1.2018)

*

Tập thơ Ngô Nguyên Dũng được in và trình bày cẩn trọng và trang nhã, do nhà xuất bản Nhân Ảnh ấn hành.

Các bạn xem chi tiết và đặt mua tại đây:

https://www.amazon.com/-/de/dp/1989993397/ref=sr_1_1?__mk_de_DE=%C3%85M%C3%85%C5%BD%C3%95%C3%91&dchild=1&keywords=ng%C3%B4+nguy%C3%AAn+d%C5%A9ng&qid=1602940469&s=books&sr=1-1

Trân trọng.

Ngô Nguyên Dũng