Danh ngôn

Trong mọi cộng đồng, chúng ta cần một nhóm thiên thần gây rối.

We need, in every community, a group of angelic troublemakers.

(Bayard Rustin – trích bài phát biểu tại New York City 1963)

Trong mọi trường hợp, chắc chắn rằng sự thiếu hiểu biết, đi kèm với quyền lực, là kẻ thù tàn bạo nhất có thể có của công lý.

It is certain, in any case, that ignorance, allied with power, is the most ferocious enemy justice can have.

(James Baldwin - No Name in the Street 1972)

Các cuộc cách mạng và các cá nhân có thể bị giết hại, nhưng bạn không thể giết chết các ý tưởng.

While revolutionaries and individuals can be murdered, you cannot kill ideas.

(Thomas Sankara, một tuần trước khi bị ám sát, 1987)

Không có cảm giác nào cô đơn hơn việc bị chính đất nước mình trục xuất.

There's not a more lonely feeling than to be banished by my own country.

(Kiyo Sato – Kiyo’s Story 2009)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2021

Thơ Đoàn Huy Giao

11

 

bảo tàng 1

 

đêm dông gió ngồi đọc lại Jivago

mấy mảnh gốm Lý Trần

bày trên tủ kính – trườn xuống

đòi đồng hiện.

 

chẳng biết để làm gì.

 

đòi lịch đại?

đòi một chú giải khả tín, sòng phẳng?

đâu là bản chất không gian, sống

và sống, đâu là bông hoa của

lò lửa thiêu đốt

cái giả hiệu đòi được che chở.

 

cố đọc gần Boris

như đêm tối đầy quyền uy văn chương

được thở, chút gì hơi thở Lara

chiếc váy phũ phàng gieo xuống

(cổ vật lạc thời liên bang xô viết).

 

tìm cách đọc rỗng

không thể, nếu như còn mù não

(chữ mềm

mà đầu cứng như đá).

 

cũng là mấy mảnh cổ vật đó

âm thầm chút nắng chiều,

khách vãng

không ai nghe được gì

không ai nghĩ ra được gì

lúc ông bảo vệ bảo tàng đóng cửa.

 

 

 

bảo tàng 2

 

đã đến hồi nói lời chia biệt.

 

vết rạng 3000 năm

là giấc mộng đất nung  

trước khi ta chưa tượng hình.

 

nhiều bữa đứng chờ mi

như chờ người đưa đò trong chiêm bao

thời chưa biết trò gián cách.

 

ta đi tìm bản lai cư trú của mi

ăn và xử

đâu là lửa nung dũng mãnh

không biết rơi lệ cho thất bại của mình, mà đau đớn

vì chiến công tàn hại của kẻ khác.

 

từ huyệt mộ, leo

lên tủ kính

không thấy ai sám hối

theo vết rạn, dài

tới 3000.

 

 

 

1965

              nhớ các bạn tôi ở cà phê đợi tam kỳ

 

không ngoảnh mặt ra phía quốc lộ 

có thật là

ông già kỳ nhân đó.

 

trưa, nóng chảy đầu cầu tam kỳ

nước sôi, từng giọt một

nâu chậm và kiên nhẫn, từng

giọt

cô đặc tia nhìn chặt chẽ.

 

“hãy kiên trì!”

ông lão nheo nheo, điệu nghệ

cũng là một biến tấu khác

của nghệ thuật thời chiến.

 

nhiều năm sau

dưới trời xanh, dựng đứng

từng giọt cà phê

ánh sáng đó, còn lặng lẽ trong tôi.

 

 

 

đá

 

      không ai gạn được mùi hương của đá.

                  (đam san)

 

một bức tranh bùi xuân phái, nói thầm

không gì là không có,

ở hà nội.

 

bút phái không nói

mà đá nói

trong dấu chân mây của đá trắng

trong ý nghĩ

trong bụi cuốn, trồi lên

một tợp chè thái khăn mỏ quạ

lênh khênh anh chàng hát rong

chiếc mũ dạ lật ngửa

kiêu! bên lề chó đái.

 

những sắc màu răn bảo

chẳng vẽ được bản lai đá rắn

thứ đá vốn không mưu cầu gì

dưới móng ngựa thồ

gõ theo quyền phép ánh sáng.

 

đó là LỜI

đòi được dự vào mùi hương của đá

đòi được tái sinh giữa

muôn trùng mây trắng.

                                                         

 

 

ôkê salem

 

bằng cách nào mỗi ngày

mình dong qua thị trấn bông gòn

mây len vào cửa sổ, còn ngáy

những ngọc những định những kim,

trần dzạ lữ…

“thèm một ly đen quạ”

chưa hết giật mình chó tru, cổng khóa.

 

chưa tàn khói ruby dõi theo chị di cư

gánh hàn huyên ra chợ

dõi theo súng máy

áo rằn ri, giày đinh lộp cộp

thời hoàng kim thiếu ngủ.

 

tổ sư nắm xương tàn mấy anh

liên quân pháp – tây ban nha

nguyễn văn xuân giật mình, lỗ tai đầy lông

đùng đoàng súng hoả mai, khí tiết quảng.

 

thực dân à, rợn!

con mãng xà trườn qua

mấy ống xương âu trắng

già tám mươi mơ màng

mấy em bán bia cố thủ bên nại hiên.

 

ơ hay thằng GI cặp hông

em hở hông, đã quá

ôkê salem!

 

 

kim

 

tha theo một mớ núi đồi thượng đức

lõm bõm túi chữ hán nôm.

 

xuống đà nẵng

ra huế vào sài gòn

hà…

 

cha chả xì dầu rau muống luộc!

 

thế giới nổ loạn xì ngầu, vuốt râu ông đỗ

tìm câu chữ nát trán

chỉ thấy mình trên bến giang châu

chìm đuối, mép bọt bia

hả!

làm khó chi câu chữ.

                                                          ĐHG