Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

Biển đảo (Biển Đông - Bỗng điên!)

 Trung Dũng Kqđ

 

Bốn bài thơ đau buồn về Biển Đông và hiểm họa mất biển đảo, mất nước vào tay giặc Tàu.

 

HÃY THẢ THÊM MUỐI VÀO BIỂN CỦA TÔI

 

Thả vào đấy những hình nhân bằng gốm

Thổi căm giận cho ngút lên thành sóng

Rồi khóc tràn ký ức Biển Đông.

“Ơi biển Việt Nam, ơi sóng Việt Nam …”

Sóng rờn rợn dưới thân tàu giặc Hán

Tiếng chuông chùa từ Tung Sơn thăm thẳm

Vọng âm hồn trên trời biển nước tôi.

Mẹ thả thêm muối vào biển của tôi

Bằng nước mắt năm 74, 78

Anh hắt thêm muối vào biển của tôi

Bằng ánh trừng trừng tháng 2-79.

Người biểu tình đến bên biển của tôi

Xát muối lên những mảng da bầm tím

Bịt chặt khẩu trang hát thì thầm trong quán

Giữa những giọt cà phê mai phục xung quanh.

Người mặc áo phao đến bên biển của tôi

Đạp thẳng mặt những hình nhân bằng gốm

Sóng sủi bọt đỏ ngầu mùi tanh tởm

Sóng ầm ào vả vào mặt tôi.

Chị thả thêm muối vào biển của tôi

Em thả thêm muối vào biển của tôi

Người đi đường thả thêm muối vào biển của tôi

Đám ngư phủ thả thêm muối vào biển của tôi

Rồi bật khóc những trùng khơi xa vắng...

Đừng có khóc!

Hãy thả thật nhiều muối vào cho biển tôi mặn đắng

Để chất xác cá tràng kình chắn sóng Hoa Nam.

Vợ tôi ngồi đan những chiếc áo tý hon

Mặc vừa vặn cho đoàn binh bằng gốm

Chiếc thau nhôm chợt phong ba bão lớn

Dâng trùng trùng ngàn đợt sóng Biển Đông.

 

20.5.2012

 

 

NHỮNG CỘT MỐC CHỦ QUYỀN BẠC PHƯỚC

 

Thêm một cột mốc chủ quyền bị bắn chết giữa Biển Đông

Bạn thuyền chở xác anh về cùng với cá

Họ kinh sợ tột cùng giữa trùng vây "tàu lạ"

Đơn độc, bơ vơ như đứa trẻ mồ côi

Họ đã kêu gào nhưng tổ quốc chẳng có ai

Chỉ chiếc thuyền câu lẻ loi đưa cột mốc về với mẹ

(Dầu gì cột mốc này cũng được chôn trong nghĩa địa

May phước hơn những cột mốc rữa mất xác giữa trùng khơi).

Càng về gần đất liền càng thấy tổ quốc xa xôi

Những cột mốc mất niềm tin giữ nước

Những cột mốc chủ quyền bạc phước

Cắm, xác định "chủ quyền" mà không biết của ai

"Gió lên rồi căng buồm cho khoái

Gác chèo lên ta nướng khô khoai…"

Tôi đã uống rượu cùng với cá khoai

Trong tuyệt vọng của bầy ngư phủ.

 

2015

 

 

ĐỪNG HỎI NỮA CON ƠI !!!

 

Sợ mai này các con hỏi cha ơi

Đi tắm biển sao phải mang hộ chiếu?

Biển quê mình... cha nói đi... con không hiểu

Khi nhìn tấm bản đồ chó chết của Trung Hoa.

Con thả diều ở Vũng Tàu, Mũi Né, Lý Sơn, Hoàng Sa, Trường Sa...

Người lớn đến cắt dây khi diều bay xa mém nước

Biển của mình trong xanh con muốn vẫy vùng mà chẳng được

Vì ra khơi là đi du lịch nước ngoài.

Đời thật buồn khi ra biển ngắm ban mai

Chỉ thấy sóng giăng giăng hình băng đạn

Đám mây hiền lành cũng bốc mùi đại Hán

Đường lưỡi bò liếm láp biển bao la

Một ngày kia đọc Nam quốc sơn hà

Chữ "định phận" bị thay bằng "cam phận"

Hình đất nước gầy nhom vì oán giận

Gánh mấy chữ vàng méo mó đứng chơi vơi

Muộn mất rồi

Đừng hỏi nữa

Con ơi.

 

2012

 

 

 

Biển Đông có một tẹo

Mà bao người tranh giành

Anh cũng ra xí được

Một giọt nước long lanh…

 

2014