Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Phương Uy

Ly 10

(Cho Big Boss)


giữa những ngày qua rất vắng

giữa những ý nghĩ chưa nghĩ cho ra vuông ra tròn

giữa đêm mà nỗi nhớ chưa chở đi hết từ quên

ngủ đi Ly


tôi đã từng thèm một tiếng nhắc nhở như thế

đêm thiên hà lạnh và buốt

đêm thiên hà sâu và trắng

nỗi đau cũng chưa chở đi hết từ quên

tôi cần nghe tiếng nhắc từ B

ngủ đi Ly


những bài hát nghe đi nghe lại đến cũ mèm

rã rời từng giọt âm vỡ nát

rơi tí tách (không như mưa) như những giọt nước trong dây truyền dịch

những lời ca nghe buốt sống mũi

những ẩn nghi vẫn còn đó

chưa hề được giải mã

những kí tự lạnh trơ ở nơi chờ đợi dấu bấm hình mũi tên

đã không bao giờ còn được xuất phát


ngủ đi Ly

lần này tôi tự ru mình

bởi không còn ai nhắc

về nơi thế giới bỏ quên


Tháng 4

Khi vị đắng lan ra trên đầu lưỡi, những gai vị giác tê buốt, màu nâu đen loang trong khoang miệng, lẩn khuất cho những bợt bạt ngày cũ, là tôi, trong một buổi sáng ít ánh nắng.

Chiếc rương kí ức không như chiếc hộp pandora, không có những tò mò háo hức khi mở, dù rằng những đau đớn giống nhau, lỗi lầm cũng không phải do định mệnh, tôi nói với tôi khi tôi cùng tôi vượt qua cơn mê sảng dài ngày.

Trong những đám mây trôi lưu cữu trên bầu trời xám, em đã cất vào đám mây nào những kí ức của tôi, những mật thất cất dấu bao điều tội vạ, khi ánh sáng thối rữa trong chiếc mạng nhện mệt buồn ở xó bếp, thịt da nào còn buồn nhớ vết muỗi châm đêm qua?

Tháng Tư, tôi mở cánh cửa đón em ở một ngôi nhà không tỏ thấy, những nghi lễ đãi bôi có cần không một cử hành, khi tiếng trống đánh để chào mừng những gian dối cũ, cũng là khi nỗi đau thành hình liệm chết những giấc mơ. Bao nhiêu giấc mơ đã qua đi, bao nhiêu giấc mơ tôi đã tử vong khi trời sáng? Những buổi sáng buồn rũ trong lá cây, ngày em không đến.

Chất lỏng tiếp tục tan trên đầu lưỡi, cùng cơn đau thở xòa. Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước, nỗi đau kí sinh trên cơ thể vẫn còn thiêm thiếp có bùng dậy bằng những dấu chân xòe ngón? Khi đầu còn quấn khăn trắng mà thân đã sẳn sàng trong áo liệm, trận ngôn từ nào đã tử vong cho những nấc thang để đạp nhau trèo lên, dẫu không phải thiên đường

Khi những ngón tay thiếu nữ thâm tím đỡ lấy vòng gai trong mùa sám hối, góc tối nào cựa mình triệu hồi những lời kinh xanh xao? Những vòng chuỗi không thể gọi được cơn gió về, dẫu bàn tay đã cố với.

Lết qua ám ảnh của bóng tối, những giấc mơ có trật tự xếp hàng để trở về, sau hồi chuông xưng tội, những trận loạn ngôn là tội lỗi của ngôn từ, khi cơn bão tang thương đã cuốn trôi tất cả yêu thương như lũ quét, thì những ngón tay xanh xao làm dấu thánh có cứu rỗi được những tội nghiệt cuồng dã cất sâu trong góc tối những đêm tháng Tư?


đơn âm

Anh đã rút mình như con nhện rút tơ trong ngàn vạn đêm đen

những câu chữ nhói đau lồng ngực

con nhện nhả tơ con tằm dệt kén

anh nhả nỗi buồn đêm nhiều khi không thấu được chính mình

những chữ đơn âm chỉ mình anh gặm nhấm mỗi ngày

phút hạ màn sân khấu đổi vai người còn kẻ chết

những nỗi buồn lũ lượt rủ nhau về trong mỏi mệt

với vết thương trên mặt trên vai và vết ung thư di chứng trên thịt da mình


những dấu chân Giao Chỉ da vàng đến lúc nào rồi có lặng thinh

và im lìm biến mất?

những đơn âm ngây ngô anh phát ra từ trái tim bất lực

đừng đánh đổi nhau bởi cuộc mưu cầu

hôm nay giữa tiếng ru chiều anh về đứng ngõ sau

ngóng một cơn buồn sẽ đến


Đ. ê.m. K.h.ô.n.g. C.ó. S.a.o

tôi vớt trên hai trục toạ độ trống không những cơn điên đã từ lâu di cư khỏi bộ não khô héo

tàn dư của trận thấu thị lạnh lẽo trên ô kính buốt hơi giá

những chồi cây những đọt lá non vẫy trên hơi thở mù

cơn lạnh này đã không ở đúng vị trí của nó

tràn ra trên những chuyến bus sớm

trên những luống rau còn non mùi sương

có những buổi ngày đi vắng

vòng tròn lặp đồng tâm gợn sóng xô mặt ao tù

tiếp tuyến chạm bờ tưởng tượng cong gãy

những nấc thang dập dờn trong mây thiên đường

trận trễ nảii mùa đông

vẽ lên mặt gối trắng những dấu hỏi sợi tóc già rơi

lần họp mặt sau cuối sẽ được ấn định ở nơi nào?

em đến từ đâu ở lần không hẹn trước

đêm rớt lạnh ngập mùi hơi thở lên men

lần tỉnh táo cuối cùng là từ khi nào?

cây kiều mạch hoa anh túc mật nho đã làm xong sứ mạng của nó

chúng ta chia tay nhau trên những giao lộ chúng ta tưởng tượng ra

những đường thẳng không song song không phải bao giờ cũng cắt nhau

mặt không gian ảo

chúng ta đã thực sự gặp nhau chưa trong cuộc sống đầy day dứt?

mãi mãi chỉ nhìn thấy nụ cười của nhau trên mặt tuyến tính buổi chiều bỏng rát

trên đêm không sao không ánh sáng rồi khuất dạng như mặt trời buổi sa mù

hãy chuẩn bị cho cuộc hành hương thật lâu về Thiên Hà Mới

nơi chòm sao Orion phủ trong tuyết cháy

đừng dựng lên đồi Can vê đừng dựng thập ác

sự cứu chuộc mang đến bằng điệu ca loài chu tước

hãy chuẩn bị cho lần gặp mặt đời đời kiếp kiếp

bằng chia ly này


dự báo

cược với thiên hà một lần

trong đời

nơi cơn gió nghìn năm treo mình thềm đá cũ

nhành dạ yến vẫn xanh màu đồng trinh

phủ dụ

Em, nói giùm tôi con mèo con có còn sưởi nắng mép hiên?

ở khoảng cách ba ngàn bảy trăm ngày mặt trời

tôi không thể hôn lên tiếng phong linh

nơi em ngồi vẽ hương huệ trắng

từng giọt khiết trinh

tràn qua nhũng mé ngày rũ bóng

ước chi được miết làn môi lên khoé nắng tươi ròng

cược một lần với thiên hà

trên chiều không gian kia

Em trôi theo tiếng hạc bên sông

con mèo nhỏ rũ lông, rũ tàn tích cũ

chòm Ngự Phu chuyến hành hương đau buốt

đốt đi khoảng cách mặt trời

tịnh tiến chiều alpha - omega tưởng tượng

Em gỡ nỗi buồn hong nắng bên hiên

tôi giặt giũ mình những ngày đã mất

nương cơn gió về chòm Lạp Hộ ở một ngày sắp là xa khuất


đêm thắp ngọn lạp đỏ

tối không gió không mưa không có sương mù

những quân bài tarot kể về chốn hư vô

cũng không kể được ngày em đến

thì hiện tại báo những mega byte sắp hết

dở dang đêm dị mộng chòng chành

trả lại em những ngày sắp đến


giọt đắng

gọi hồn cho ly cà phê buổi tối

mưa ngút trầm hương xanh mộ ảo

gọi hồn lau lách bờ tre

gió về xanh lên tuổi

em nhập mộng trầm hương không nuối

tôi triền rêu níu trăng về

ngày bão lũ ôm nỗi buồn lộng lẫy

gầm từng cơn mớ phủ chân đê


đất nuốt giận từng trận đau thắt ngực

có vỡ oà như mưa?

em có đến rồi như hư như thực

như vầng trăng xanh tái mớ mây mù

gọi cho đắng từng đêm xa ngai ngái

đêm trầm nhang đêm cóng lạnh hư vô

thanh âm đá buốt ngực trầm nhức nhối

tiếng ai reo giữa nước bạc mơ hồ


nhân dáng lưu đày

Ngay ở phút bốn mươi bốn một phần tư ,bộ não lõng lẻo thở xoà, lời mực non còn xanh trên ba trăm sáu mươi độ, tối kị cho sự dèm pha lạnh cơn ghen tức tưởi, sự ảo tưởng nhai nuốt và nghiền nát như dạ dày kì tiêu hoá cuối, dung dịch thuỷ phân cho buổi sáng tràn ngập trận mộng du đoạ đày.

giữa những nếp mây gấp ly lưu trữ trong hộp sọ chật kín, nhân dáng nỗi buồn trở thành những đôi mắt cá tròn xoe không bao giờ nhắm, đôi tay anh đã vuốt mắt bao lần nhưng màn mi vĩnh viễn ly thân, anh đã dặt gạch nối lên cơn mơ xưa cũ, cho dù ngày mai hay đến ngàn năm sau cũng chỉ có một lần.

ngay ở phút thứ bốn mươi bốn một phần tư, nụ hoa mười giờ nhỏ bé chợt loé sáng như mặt trời sau khi lớp bụi sương mù tổn thương mặt đất, không khí đông cứng và lạnh như tiếng thép, như màu xanh của hoa cát cánh nở ra lúc nửa đêm, có vẻ như hơi thở đã xáo trộn mặt đất, lũ sứa bò loi ngoi dập dờn trong sa mạc kí ức, từ lâu anh đã không còn được giấu nỗi buồn vào trong em, kể từ khi nào?

có lẽ đã là lúc cất cánh cho một mùa di trú mới, những cánh rừng từ lâu đã rời xa vòng ôm của thành phố, buổi sáng nhợt nhạt bằng những tiếng phong linh rè âm khàn giọng gọi tên một ngày thất lạc, những kí tự nổi loạn trên bàn phím, màn hình trắng là khăn liệm cho mỗi trận loạn lạc , nỗi nhớ trong sử thi bị ám ảnh bằng viên nén hay viên sủi bọt thấm sâu trong từng tế bào, cuộc hành hương về đất hứa của mười tám ngàn tám trăm tám mươi tám dấu chân xoè ngón, những dấu chân trong nhân dáng lưu đày đang truy tìm vẻ đẹp của một câu thơ.