Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Vết thương không hẹn ngày lành

Đỗ Quang Nghĩa

Berlin có nhiều trung tâm, thành phố này, không xây trong một ngày mà xong, phải gôm góp các thành phố vệ tinh, các thành phố vệ tinh có trung tâm của nó, bởi vậy Berlin có nhiều trung tâm.

Trung tâm nổi tiếng nhất, chạy từ cổng thành Brandenburg đến quảng trường Alexander Platz. Trung tâm nổi tiếng thứ hai chính là nhà thờ, mà người Việt ở Berlin gọi là nhà thờ cụt đầu.

Khởi công ngày 22.03.1891, khánh thành 01.09.1895, do hoàng đế Wilhelm đệ nhị cho xây, để tưởng nhớ hoàng đế Wilhelm đệ nhất (1797-1888). Thời hoàng kim bộ chuông của nó lúc ngân nga làm lũ chó sói bên vườn thú lân cận phải tru lên vì hoảng sợ. 5 tháp chuông, tháp cao nhất 113 m là niềm tự hào của thành phố, lúc đó là thành phố độc lập Charlottenburg. Đầu năm 1943 chính quyền phát xít gỡ bớt chuông đúc làm vũ khí.

Đêm 23 tháng 11 năm 1943 nhà thờ bốc cháy trong cuộc ném bom của không quân Anh. Tháp chuông chính cụt đầu như bây giờ ta thấy. 3 tháp nhỏ hỏng hẳn.

Sau chiến tranh, người ta không phá, cũng không phục chế lại nhà thờ. Mà xây thêm một tháp chuông khác, một nhà nguyện khác, bên cạnh, thành một tổ hợp, thành một trung tâm linh hồn của Tây Berlin.

Từ tội đồ chiến tranh, Tây Berlin thành biểu tượng của tự do, nó sống qua cuộc phong tỏa của Liên Xô (24.06.1948 đến 12.05.1949). Berlin càng kiêu hãnh hơn với câu nói, bằng tiếng Đức hẳn hoi, do tổng thống Kennedy nói bên bức tường: “Ich bin ein Berliner” (Tôi là một người Berlin).

Nhà thờ cụt đầu là một vết thương không hẹn ngày lành. Nó nhắc người ta đến cái giá của sự vĩ cuồng, cái giá của tự do. Cái giá của hòa bình. Cái giá của con người đến với con người, con người vượt qua thù hận. Không chỉ Đông Berlin với Tây Berlin, không chỉ Tây Đức với Đông Đức mà nhân loại với bản thân nhân loại.

Cho đến ngày 19.12.2016, vết thương lại một lần nữa nhức nhối. Bên chân nhà thờ cụt đầu. Lịch sử sang trang, nhưng lịch sử còn nhiều vùng tối.

PS: Tin ngày 23.12.2016, Anis Amri, kẻ bị tình nghi trong vụ khủng bố, bị cảnh sat Ý bắn chết tại Milan. Nơi thắp nến tưởng niệm nạn nhân: https://youtu.be/FqcnrjxC2lc