Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

Bạn xưa gặp lại

 Vũ My Lan

- “Cậu có nhớ lần cuối chúng mình gặp nhau trước khi tớ rời Việt Nam (hơn 30 năm trước) không? Đó là lần tớ đến nhà cậu ở khu tập thể Lý Nam Đế, hai đứa nói chuyện về hiện tượng cận tử.”

“Nhớ chứ. Có ánh sáng xanh ở cuối đường hầm, cuối đường hầm có tiếng nhạc du dương…”

- “Chúng mình gặp nhau lần đầu ở Mạc Tư Khoa. Khi ấy tớ sang cùng đoàn Hội Nhà văn, còn cậu đang là sinh viên điện ảnh VGIK. Cậu đến khách sạn Leningradskaia ở với tớ, hai thằng nói chuyện suốt đêm.”

“Này, có phải cái A là người yêu của cậu không?"

“Không, nó không phải người yêu của tớ. Cậu cứ nhầm suốt.”

- “Cậu còn nhớ ba cô HN, TN, VL ở Đoàn văn công Tổng cục Chính trị không?”

“Nhớ chứ! Cái VL nó đẹp…”

Người ta nói, bạn cũ giống như tiếng vọng của một thời đã qua. Gặp lại nhau, là cả một quãng đời quay trở lại.

Bố Vũ Thư Hiên và bác Nguyên Ngọc, trong 2 ngày ở Đà Nẵng, đã sống lại quãng đời ấy.

Hai ông ngồi cạnh nhau, nhắc lại những chuyện tưởng như đã rất xa.

Hỏi nhau xem giờ còn tự đi được không hay phải nhờ xe lăn.

Rồi vẫn cùng đi chơi Khu du lịch Suối Lương, cùng ngắm cảnh trên Đèo Hải Vân, mệt thì cùng nghỉ.

Có những lúc nhìn hai ông cười với nhau, mình có cảm giác thời gian như lùi lại.

Không phải ở cái tuổi 94, 95, mà là hai người đàn ông ở cái tuổi 20-30, vừa gặp lại nhau sau một chuyến đi dài.

Đúng là một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ.

Mình thấy bố khỏe hơn.

Bác Ngọc cũng vậy.

Đưa bố đi chơi, có vất vả một chút, nhưng mình lại thấy rất vui.

Được cười hết cỡ, được nghe chuyện, và học thêm nhiều điều từ bố và bác.

Bác Ngọc kể:

“Bác có ông bạn, ông ấy bảo sống lâu thấy mệt quá.”

Mình hỏi:

“Thế bác có thấy mệt không?”

Bác cười tít: “Không!”

Mình quay sang hỏi bố:

“Thế bố có thấy mệt không?”

Bố cũng cười tít: “Không!”

Có lẽ về già, người ta không cần nhiều thứ, mà cần được kết nối, được gặp lại những người đã đi cùng mình qua một quãng đời.

Chỉ mong bố và bác còn nhiều dịp gặp nhau như thế, để còn được gặp lại những người của một thời – những người không thể thay thế.

Trên đường hai bố con về Hà Nội, bố lại nói:

“Tội nghiệp bác Ngọc, vợ với con mất rồi…”

Nghe mà thấy thương.

Và lại càng thấy, những cuộc gặp như thế này, quý biết bao.