Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2025

Lời cảnh báo thứ hai cho thi ca!

 Lê Thiếu Nhơn


Tại hội thảo “Thơ - Nhạc tương sinh hay tương khắc” do Hội Nhà văn TP. HCM và Hội Âm nhạc TP. HCM phối hợp tổ chức tháng 2/2024, tôi đã thưa rằng: Sự cộng tác với các nhà thơ, giúp các nhạc sĩ bớt đi những ca từ viết về cái gì cũng “ơi”, ví dụ “em ơi”, “lúa ơi”, “cánh đồng ơi”, “giám đốc ơi”, “thị trấn ơi”, “công ty ơi”, “nghĩa trang ơi”, “yến sào ơi”, “phân bón ơi”, “bánh bột lọc ơi”, “thuốc trừ sâu ơi”…

Ngược lại, các nhạc sĩ cũng khiến các nhà thơ ngộ nhận những vần vè được phổ nhạc là một đẳng cấp ghê gớm lắm. Và bỗng dưng hình thành một số nhà thơ có xu hướng viết những loại na ná ca từ để chờ phổ nhạc.

Bài thơ không có sự nương tựa vào tiết tấu trầm bổng như ca khúc, nhà thơ phải thiết lập một giá trị nhất định cho ngôn ngữ, khác biệt với ca từ của nhạc sĩ.

Tại hội thảo "Thơ - Nhạc tương sinh hay tương khắc", tôi cũng thưa rằng: Trừ dăm nhạc sĩ vốn là nhà thơ như Trịnh Công Sơn hay Nguyễn Đình Toàn, ca từ trong ca khúc khó lòng mang vác năng lực thẩm mỹ đặc trưng của thơ. Tuy nhiên, nhạc sĩ Trần Tiến đã đưa một lời cảnh báo cho vai trò của nhà thơ.

Bước vào giai đoạn đổi mới, trước hiệu lệnh “cởi trói tư tưởng” để chống lại “sự im lặng đáng sợ”, cả giới âm nhạc cứ tỉnh bơ ngơ ngác. Chỉ mỗi Trần Tiến lên tiếng với Trống rỗng, Rock đồng hồ, Lambada quê ta, Trần trụi

Chùm ca khúc này của Trần Tiến, không hát lên mà in ra giấy, vẫn có sức lay động bởi sự day dứt nhân quần. Nếu không cẩn thận, tác phẩm của vài nhà thơ khi đặt cạnh ca từ của Trần Tiến, sẽ phơi bày sự non nớt và nhạt nhẽo.

Chùm ca khúc này của Trần Tiến, đối với tôi, luôn nhắc nhở tránh xa lối sống và lối viết rẻ rúng: “Rồi lại uống, lại cụng ly với những người không ra gì/ Rồi lại hát, bài ca nhảm nhí những điều không ra gì/ Rồi lại đi, lại đi, đi theo dòng người không biết đi đâu/ Chiếc xe cà tàng quay trong hư không”.

Năm 1987, khi Trần Tiến nghẹn ngào “người Việt nào giờ đây lo toan riêng tư, khôn quá hoá hèn” thì tại Bình Định có một cậu bé Đặng Hữu Đức được sinh ra. Bước qua tuổi 30, Đặng Hữu Đức viết ca khúc với bút danh Đông Thiên Đức, có hàng loạt bản nhạc ăn khách như Ai chung tình được mãi, Ngày mai người ta lấy chồng, Tất cả hoặc không là gì cả, Khóa biệt ly, Cơm đoàn viên

Về giai điệu, Đông Thiên Đức không phải xuất sắc. Thế nhưng, ca từ của Đông Thiên Đức đánh thẳng vào cảm xúc cá nhân, để lại những dư vị xôn xao. Mới đây, Đông Thiên Đức có ca khúc Ru khẽ nỗi đau với mấy câu hát “Thật ra tôi đã chết rất lâu rồi/ Vì đời còn đọa đày nên chưa chịu chôn thôi/ Mặc cho ta cứ đau, cứ đợi…”.

Vậy là lời cảnh báo thứ hai cho vai trò nhà thơ, đã xuất hiện. Phần đông công chúng hôm nay chán ghét thơ, không đáng ngạc nhiên. Tại sao ư? Nhiều người viết đã nhân danh thơ để tỉa tót câu từ đong đưa, diêm dúa, sáo rỗng và nông cạn.

Thậm chí nhiều người viết còn uốn éo làm dáng cố nắn nót cho đủ số chữ vô hồn để thành những thể thơ dị hợm của hành vi háo danh. Đó là biểu hiện người viết không biết trân trọng phẩm chất bản thân “bởi những thứ chất chứa trong tôi, đến mây của trời cũng không thể nào ôm nổi” như Đông Thiên Đức suy tư. Thơ đứng ngoài đời sống thì đời sống phủ nhận thơ, là một nguyên tắc chọn lựa hợp lý.

Bất chợt nghe Ru khẽ nỗi đau của Đông Thiên Đức, tôi cúi đầu hổ thẹn nghĩ đến những điều hời hợt, những ý dễ dãi, những câu tùy tiện, những dòng vớ vẩn mà mình trót viết ra suốt nhiều năm qua.

 

Trần Tiến năm 1987

 

Đông Thiên Đức năm 2025.