Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2025

Thơ Xuân Huỳnh Liễu Ngạn

 


Tác giả Huỳnh Liễu Ngạn

ĐẦU XUÂN

 

đưa em về qua chợ

bến đò đầy khách rồi

bữa hôm trời trở gió

tháng giêng hai đến rồi

 

mới đó đã đầy năm

mưa đầu xuân buồn quá

anh ngó xuống giữa dòng

giật mình sao già quá

 

quê mình giờ cũng khác

khóm tre gầy còn đâu

con đường mòn qua chợ

đã dời về nơi đâu

 

đứng lại bên bờ ao

cầu xưa không còn nữa

anh giấu một nỗi lòng

tìm không ra được nữa

 

đưa em về qua chợ

đầu xuân mưa phùn bay

tìm đâu tìm đâu nữa

tháng ngày tro tàn bay.

 

TẾT CỦA NGÀY XƯA

 

năm đó mẹ mua hai thúng nếp

gió chiều tháng chạp rét căm căm

còn mấy ngày thôi là đến tết

chạy đôn chạy đáo không kịp nằm

 

chú vện sủa hoài chưa chịu ngủ

bên thềm gió tạt lạnh hơi xuân

ngoài hiên mưa phùn nghiêng nghiêng mỏng

chỉ vừa cho chị đứng bâng khuâng

 

nhà ai thơm lừng hương củi mục

trong gió bay theo mùi nhang trầm

ngó như tết đã sắp kề cận

cành mai chờ nở nụ đầu năm

 

tối ba mươi trời đen như mực

văng vẳng đâu đây tiếng đì đùng

thấy gió xuân tràn bên bếp lửa

của nồi bánh tét cùng bánh chưng

 

chợt thấy lòng mình xao xuyến quá

khi cả đất trời rộn ràng vui

chú vện vẩy đuôi không sủa nữa

tới nằm bên cạnh đống tro vùi

 

tết của ngày xưa của ngày xưa

cả nhà đều thức đón giao thừa

năm đó mẹ tươi và trẻ nữa

trẻ như màu nắng mới bên chùa

 

cứ thích mùa xuân đứng đi vội

để ngồi bên bếp lửa hồng tươi

ngồi bên cạnh mẹ cầm tay mẹ

ấm áp tình thương cũng đủ rồi

 

năm đó mẹ gánh hai thúng nếp

gánh cả mùa xuân về tận nhà

một đàn chim én bay ngoài ngõ

rung nhẹ hàng cau buổi chiều tà.

 

THƠ XUÂN GỞI MẸ Ở QUÊ NHÀ

 

đã bốn mùa xuân đến rồi mẹ

bên nhà tháng này cũng sắp hết mùa lạnh

rồi tết đến rồi ra giêng

những cơn mưa rả rích sau chái

chắc đã làm mẹ se lòng

 

đã bốn mùa xuân con không có ở nhà

bóng tối rồi cũng phủ đầy 

những rong rêu nỗi trôi ngoài hàng dậu

mắt mẹ mờ mưa bụi rải chung quanh 

con lại nghe như có tiếng hò ơi

thuở thiếu thời vọng lên tức tưởi

nhớ thương tràn đầy nơi bếp lửa đêm khuya

và con nhớ mái lá nhà mình

đã dột mấy mùa qua

 

tháng này giàn mướp sau hè

chắc đã rủ lá

cây sầu đâu trơ nhánh đợi mùa sang 

ở đây con khô mòn theo ngọn gió thu đông 

mỗi ngày trôi qua

dòng đời đen bạc lắm

thưa mẹ 

nhưng dòng sông trôi đi là chia về trăm ngã

còn lận đận phương này 

nhớ ngon nguồn sông lạch thuở quê xa

đã bốn mùa trôi qua

còn chẳng được tin nhà

chiều nay con nhìn lên khoảng trời

mây mù đen phủ

mưa dầm dề buốt lạnh 

đất khách quê người tội quá mẹ ơi 

 

rồi con đếm từng tháng từng ngày 

rồi năm này năm khác

tóc mẹ đã rụng nhiều theo với tháng với năm 

con vẫn đợi vẫn chờ

vẫn nghe như có ánh sao rơi

xuyên qua hồn con lạnh 

như ánh mắt mẹ về 

hiển hiện với sao khuya 

 

nơi đây có những buổi chiều con lê thê góc phố 

băng qua những con đường hiu quạnh không cây 

mặc cho ngọn gió thổi sầu se thắt lại 

những ngọn gió buồn muôn thuở 

làm bạn đường qua phố xá thênh thang

con bơ vơ nghe được lòng mình 

xôn xao mùa xuân năm cũ

như nối lại được mảnh vườn xưa

để nghe mùi đất ẩm bốc lên 

buổi trưa hè nắng đổ

còn ươm lại giàn hoa giấy trắng

để che nắng che mưa

che nỗi sầu nhân thế

mà mỗi chiều lắng nghe tiếng chim hót bên hiên

còn hình dung lại được dòng sông

trôi êm đềm ngoài cửa

thấy quê hương trong mắt mẹ 

con nối được ngày về.

 

H. L. N, 2019