Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 11 tháng 10, 2023

Thơ Thy An

Nhắc lại niềm riêng

 

con ốc nhỏ trườn mình

len qua những trầm tích của biển

đáy sâu tâm thức

những con đường thật tối

những góc nhỏ lầy lội

thơ quăng bên lề

vội vã ra đi

 

thanh âm buổi chiều nắng muộn

đổi lấy sự lặng thinh của tình yêu

tiếng ai ngân dài sườn núi

sớm chiều nhân ảnh

rồi trong im lặng của đêm

mỗi người nhắc lại niềm riêng

tiếng của sông, biển, núi, rừng

một thời níu giữ

trân quý như đất trời rộng lượng

hiến dâng những mùa xanh mát

hiện ra qua ô cửa thanh xuân…

 

bình thản đi qua ngôn ngữ

câu chữ bay nhảy như thói quen

buổi chiều trở về thành phố

nghe lạnh trong hồn

đọc thơ của bạn bên kia đại dương

ca tụng gió mưa và nỗi nhớ

trái tim rung động

 

vẽ vời trần cảnh khung đời bạc tóc

từng trang sách lật qua

rồi quên rồi nhớ

bầu trời đêm thiết tha

vũ trụ thiên hà giãn nở

hành tinh là những chấm, phẩy

xa mờ xa mãi không bao giờ tắt

 

ngồi buồn lại nhớ dòng sông

bài thơ chảy về từ thượng nguồn

hẹn hò phù sa đỏ sẫm

gieo rắc một chút bao dung

một chút ngậm ngùi

trên tay người và trong tim ta…

 

Tháng bảy đi qua

 

sợi mây trời vắt qua khung cửa

mong manh như mùa hạ vấn vương

ngôn từ yêu thương từ môi miệng khô cằn

thức dậy những khát khao nắng ấm

tháng bảy đi qua vòm lá

kết tụ những nhân tình vội vã

rồi như cánh chim bay xa

 

ngày nóng bức sợi tóc dài ra không cắt

bạc thêm chút tuổi đời

hạt bụi trong mắt và trên tay

như những thói quen bền bỉ

có mặt, biến đi, rồi trở lại, chu kỳ

vô tình ngày tháng

sáng, bên tách cà phê

sóng sánh mong đợi

chiều, bên ly trà nóng

suy nghĩ mông lung

đôi mắt nhìn trời

mây và núi thắp lên kinh vọng động

 

mùa hạ rải nắng trên đồng

hoa anh túc màu hồng thấp thoáng

giấc mơ thanh bình lung lay cõi tim

trên từng góc phố và mỗi góc lòng

bài thơ phất phơ đầu gió

gọi tiếng chim thật hiền sáng sớm bao la

 

tháng bảy gọi về thầm kín

vuốt ve tâm thức

bực dọc những đa đoan

đá và rêu nổi lên trách móc

câu chữ lơ thơ cuối vườn hờn dỗi

mùa hạ ấm tay và hơi thở ngắn

khát khao hạt ngọc tự do diệu kỳ

an ủi đời sống mong manh

một lần đi qua

lãng mạn rồi thôi…

 

T. A