Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2023

Thơ Kiệm Hoàng

QUÊ NHÀ, QUÊ NGƯỜI

Nhân một chuyến về thăm quê, mùa hè 2023.

                                   

buổi chiều hè mưa giông

ngồi uống rượu một mình

ngoài… dập dồn mưa gió

trong… lòng sao lặng thinh

 

trong… lòng sao cô độc

rất lặng lẽ giữa chiều

những chiều ngồi lặng lẽ

nhìn mây trời… đăm chiêu

 

nhìn mây trời… muốn hỏi

cội nguồn mây nơi đâu

có bao giờ khắc khoải

bay từ đâu… về đâu

 

như ta hoài khắc khoải

chốn quê nhà, quê người

đâu là nơi phải gọi

mến yêu là quê hương

 

quê nhà, nơi cắt rún

cho ta sinh làm người

quê người, nơi ta ở

cho ta sống thành người

 

quê nhà chừ cố xứ

quê người chốn dung thân

cố xứ ta là khách

chốn dung thân là nhà

 

quê hương không là một

như là một mẹ thôi *

quê hương là nơi ở

cho ta sống thành người

 

thôi… chỉ là quê thôi

không quê nhà quê người

để lòng thôi vướng bận

như mây trôi giữa trời

 

như mây trôi giữa trời

không từ đâu… về đâu

không cội nguồn khắc khoải

giữa trời… trôi… và trôi

* Ý từ bài thơ “Quê Hương”, Đỗ Trung Quân

 

ĐÊM TRĂNG,

TÂM SỰ CÙNG LÝ BẠCH

cử đầu vọng minh nguyệt

đê đầu tư cố hương

(ngẩng đầu nhìn trăng sáng

cúi đầu nhớ cố hương)

                                                Lý Bạch

                                            

có một đêm rằm trăng sáng

thơ thẩn ta đi trên đường

bỗng dưng nhớ bài thơ cũ

…“cúi đầu chợt nhớ cố hương”

 

cố hương của người thăm thẳm

cách ta mấy vạn dặm đường

thời của người… xa… xa lắc

cách ta đã mấy ngàn năm

 

mà sao lòng cảm thấy gần

với nỗi hoài hương thiết tha

cùng… “ngẩng đầu nhìn trăng sáng”

ngậm ngùi chung nỗi quê xa

 

đâu đó… quê người chắc cũng

giòng sông soi bóng núi mờ

đò đưa dãi dầu mưa nắng

êm đềm một khoảng trời thơ

 

đâu đó… nhạt nhoà tâm tưởng

còn nghe hiu quạnh tiếng gà

lá tre xạc xào trưa vắng

giọng hò văng vẳng đồng xa

 

đâu đó… trong căn nhà cũ

vườn khuya ra đứng ngắm trăng

lòng ta đoá hồng chớm nụ

chiêm bao một thoáng mơ hồ

 

đâu đó… vẫn còn đâu đó…

quê hương của người và ta

tưởng như vẫn còn đâu đó…

thanh xuân của người và ta

 

ta tưởng khi nhìn trăng sáng

tóc người bạc trắng bơ phờ

như ta bây giờ cũng thế

mây về bay trắng trời thơ

 

người nay đã là thiên cổ

còn ta với một vầng trăng…

“cử đầu vọng minh nguyệt

đê đầu tư cố hương”

Canberra, Tiết Lập Thu, 3/2023

 

NGƯỜI LÍNH GIÀ TRÊN CHÙA YÊN TỬ

 Để nhớ về một người lính già đã gặp ở chùa Yên Tử.

                     

tôi gặp người lính già

trên chùa đồng Yên Tử

chốn rừng thiêng Trúc Lâm

trời đêm... mưa mịt mù

 

người lính ngồi nguyện cầu

co ro dáng trầm tư

mặt xương gầy khắc khổ

mắt buồn sâu tâm tư

 

tôi nghìn trùng trở về

làm khách giữa quê hương

ghé chùa đêm mưa lũ

nghe chuông giũ bụi đường

 

kể tôi nghe cuộc đời

anh, lính nghèo gian khổ

buổi quê hương một nhà

còn bao điều trăn trở

 

anh trở về với đất

với vườn rau luống cà

đất còn rêm mình đất

qua mấy đời ông cha

 

qua mấy mùa đạn bom

lòng... sông biển vẫn còn

những nhịp cầu trắc trở

bao ước mơ... chập chờn

 

người lính về nương bóng

nơi nguồn thiêng trúc lâm

gửi nỗi buồn day dứt

vào lời kinh lặng thầm

 

người lính già cô độc

và tôi, khách viễn phương

làm hai kẻ đồng hành

đi tìm một quê hương

 

trái tim còn in dấu

khuôn mặt trầm tiếng chuông

người lính chùa Yên Tử

mang dáng hình quê hương

 

quê hương... nghìn dặm sóng

đã mấy trùng dương xa

dù cho trời đất rộng

vẫn thương góc quê nhà

 

TÌNH YÊU XƯA KỶ NIỆM VẪN NHƯ LÀ                      

 

em gửi cho anh những con bướm vàng cánh mỏng

thưở xa xưa con mắt mặt trời hồng

thưở môi cười rạng rỡ buổi hừng đông

tay anh ấm như than nồng bếp lửa

 

em gửi cho anh những tờ thư dài mộc mạc

có hơi thơm nhè nhẹ thịt da mềm

dòng chữ chân phương như cuộc đời phẳng lặng

cánh buồm trôi lờ lững nhánh sông êm

 

đã qua bao nhiêu mùa mây trời lãng đãng

trôi đi xa biền biệt cõi trời xưa

anh vẫn nhớ hương thời gian dĩ vãng

tóc em thơm trong những buổi chiều vàng

 

anh vẫn giữ hương trầm phai tóc cũ

trong góc hồn thăm thẳm mù xa

dù nắng quái với mưa ngàn thác lũ

tình yêu xưa kỷ niệm vẫn như là

 

K. H