Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2021

Thơ Tạ Xuân Hải

QUÊ TÔI

 

quê tôi

thiếu những đứt gãy địa tầng vĩ đại

núi cao ngang đầu người

gò thấp hơn ngọn cỏ

cha vác cuốc đào sông

lấy đất đắp hào chắn gió

tôi nghe hư vô kể lại

nhớ một làng quê xa mãi

làng có cổng đình

lúc ra đi vội vã                           

bà tôi nhét túi mấy câu ca dao, chuyện cổ

ông tôi mang theo một xe cuốc với cày

mảnh đất cằn khô vàng võ

ươm hoài không lên nổi cây xanh

qua mấy vụ mất mùa liên tục

mẹ ru tôi bằng nỗi bực mình

tôi lớn lên không thấy nụ cười

hỏi bà ca dao cổ tích

bà tôi lục túi hăng say

lận ra toàn lỗ rách

ông tôi chêm thuốc điếu cày

bập bòm bài hát đứt dây

cha giấu tôi chuyện đào sông

chỉ ngọn núi xa mà bảo của mình

và dạy tôi tình yêu cái đẹp

quê ta sơn thủy hữu tình

tôi quên làng xưa có cái cổng đình

yêu quê tôi trần trụi

yêu bàn tay thượng đế của cha

câu ca dao mẹ tự nghĩ ra

yêu ngày xưa tiếng khóc

cả nụ cười nặn ra khó nhọc

lời nói dối ngọt ngào

mọc

một

đóa

xanh xao...

 

 

BÌNH THƯỜNG MỚI

 

bình thường mới

trời lại bắt đầu đêm

tiếng karaoke vang lên

gánh mẹ đi mải miết

những bợm nhậu ôm vai nhau thắm thiết

xóm này anh đếch sợ thằng nào

tiếng mẹ quát con

không học thì đốt sách

tiếng hai bà hàng xóm chửi nhau

mày đừng tưởng tao không dám đánh

những thanh âm sực nức mùi đời

vút lên khỏi mặt đất tối

kéo tụt quần những ngôi sao

chút nữa thôi

khi loài người say ngủ

trong góc nhỏ khu vườn

một loài hoa khẽ nở

một mùi hương sẽ vỗ cánh bay đi...

 

LOCKDOWN

suy cho cùng

dù thành phố lockdown

nhưng không ai phong tỏa được những cơn gió

chúng vẫn lượn ngoài đường

không mang theo giấy thông hành

những đám mây vẫn đi chợ

chỉ để ngắm mặt trời

và ngắm những vì sao

chiếc làn đựng đầy những hạt nước đá

không phải hàng thiết yếu

những chú chim vẫn hót cho nhau nghe

không đeo khẩu trang

khoảng cách đúng bằng hình hài một nụ hôn

suy cho cùng

chúng thuộc về bầu trời

vùng xanh vĩnh cửu

cả bạn nữa

dù thành phố lockdown

những giấc mơ của bạn vẫn có thể lang thang đây đó

trên vùng xanh bao la

chỉ cần bạn âm tính với thấp hèn

và tiêm đủ ba liều vacxin thi sĩ...

 

TXH