Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2021

Thơ Vũ Ngọc Giao

ĐÂU ĐÓ MỘT LÀN HƯƠNG

khi, nắm tay em bước vào địa ngục

ta có riêng nhau một cõi thiên đường

ta yêu nhau giữa tư bề mai phục

dẫu biết rằng, tình rồi sẽ tha phương…

vì, hồn em thanh khiết một làn hương

ta đón nhận với vô vàn ân phúc

em đến đây như bóng mát bên đường

ta trú tạm - chờ, xác thân rữa mục

hỡi dấu yêu! hồn ta nhiều uẩn khúc

rất dại khờ - khi, ngắm một giọt sương

rất ngu ngơ giữa đôi bờ hư, thực

và, ngạc nhiên trước những chuyện bình thường

hỡi dấu yêu! đời quá đỗi vô thường

sao vẫn hoang mang thiên đường - địa ngục

tình bây giờ, dù đã quá thê lương

sao nỗi nhớ cứ quay về thôi thúc?

...

ta, ngùi thắp muộn phiền giăng nghi ngút

niệm tên em - vô vọng suốt mười phương

mai, xuống phố ôm bình đi khất thực

khuất trong hồn - đâu đó một làn hương.

 

LANG THANG MỘT VỪNG TRĂNG

* với Lê Thị Huyền Diệu

đêm huyền diệu nào

đưa ta trở lại

ngày tháng chiêm bao

vừng trăng xa ngái

đêm huyền diệu tím

vừng trăng san hô

lời ru tắt lịm

từ cõi mơ hồ

đêm huyền diệu vàng

vừng trăng thơ ấu

phố xá ngổn ngang

ngõ hồn mất dấu

đêm huyền diệu đỏ

vừng trăng mộng du

giấu trong thiên cổ

dòng thơ tuyệt mù

đêm huyền diệu xanh

vừng trăng cổ tích

chân bước loanh quanh

vườn hồn tịch mịch

đêm huyền diệu trắng

vừng trăng mệt nhoài

môi khô miệng đắng

hát điệu tình hoài

...

ôi, đêm huyền diệu

vừng trăng đi hoang

ngậm ngùi chăn chiếu

một đời lang thang

1993

LỤC BÁT CUỐI CHO TÌNH ĐẦU

thôi em, tình đã nhạt rồi

chiều nay quán chợ,

ta ngồi ru ta

hàng cây thảng thốt, khóc òa

thẫn thờ sương khói giăng nhòa bến sông

đàn ta dạo khúc mùa đông

tay mười ngón lạnh

héo cùng chiêm bao!

lục bình líu ríu về đâu?

sao còn lóng ngóng

bên cầu nhân gian?

rượu chiều, nâng chén uống khan

tình ơi! nắng cũng võ vàng mỏi mong

chiều nay quán chợ, ngùi trông

hàng cậy trụi lá,

bến sông vắng người!

hắt hiu, tóc giạt bên trời

rong chơi cho hết một đời phù du

thơ ta lạc cõi sương mù

âm ba vọng suốt thiên thu hững hờ

quê nhà gió bụi mịt mờ

chiều nay quán chợ,

ta chờ hóa thân!

VNG