Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Văn Giá giới thiệu thơ Nguyễn Thị Thúy Hạnh

Cảm nhận chung, tràn lên thơ Hạnh là một âm điệu buồn, lắm khi u buồn, nhưng quyết không bi lụy và tuyệt vọng. Trên cái gam buồn ấy, bất ngờ chồi lên những câu thơ non tươi, thanh sáng. Nguồn thi cảm của thơ Hạnh được chưng cất từ hai mạch chảy: những tri thức văn hóa chiều sâu và đời sống thế tục hiện thời. Thơ Hạnh là một trong những dấu chỉ cho thấy đang có một nỗ lực làm mới thơ từ những người trẻ, rất trẻ.

Nguyễn Thị Thúy Hạnh sinh 1987, hiện là giảng viên Đại học Sư phạm Hà Nội; có một số năm tu nghiệp tại Bắc Kinh Trung Quốc; đã có thơ đăng trên Tạp chí VNQĐ và một số trang thơ khác trong và ngoài nước.

Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ 5 bài của Nguyễn Thị Thúy Hạnh.

BỜ CỔ

giấc ngủ

mơ thấy tiếng violon đầu gió

huệ thơm trong căn phòng nhỏ

ta đi giặt áo thơ

mặc mới một mùa chữ

ngủ chìm mưa sâu

bóng hạc bay qua trăng

Điêu Thuyền cưới Lã Bố

Tây Thi đi giặt lụa

cá nuốt sợi tóc

đêm về tương tư…

LỰA CHỌN

tôi sinh ra từ nước

ừ trở về với nước

tôi một đời ăn chữ

nay tôi nhả ra tim

vỉa hè những cơn gió nhố nhăng 

anh uống no nê bụi bặm 

anh chạm cốc cùng một gốc cây oán giận 

đêm nay nó sẽ nở tim hoa 

anh muốn bỏ xa anh bỏ xa em bỏ xa 

anh đi tìm những quảng trường những chuyến bay những vùng ảo vọng qua những thế kỷ cay đắng 

em chăn bạc mệnh trên cánh đồng số phận

mùa xương máu anh

anh chịu đựng những tháng ngày bạch tuộc

tình yêu chúng ta nhai và nuốt 

loạt miệng người há những hố bom

nhưng hôm nay anh sẽ lựa chọn

anh chọn làm một vết thương mù

một âm câm trong mối tình từ điển 

em vĩnh viễn không tra anh cứu anh được

anh ngạo nghễ làm một cái cây không ai có thể bứng, không uốn éo gió và không cần mát xa bằng nước 

ngày mỗi ngày đâm trổ một nhành sao

em, em vẫn còn khóc trên những trang giấy trắng? 

thôi vai anh đây, em hãy dựa vào

dù linh hồn anh như ngói vỡ như bức tường loét lở

vẫn còn một góc riêng cho em ngồi thở 

sau một nghìn cây số buồn đau

THƯƠNG EM HÀ NỘI NẮNG

nắng Hà Nội 

em ra đường 

găng tay, tất, kính, khẩu trang 

che và kín 

chẳng thấy da ngọc, môi hồng và mắt tím 

son phấn nhòe nhoẹt nắng 

bụi đường đổ từ trên trời xuống 

anh bạc tóc khói 

vì thương em.

Hà Nội đêm 

khoe mỹ miều 

no thân thể hình sắc 

vai mềm, eo thon, chân dài và nước mắt 

gương mặt em như căn phòng 

anh mở vào trong trắng 

anh lao đao trên thuyền em đôi mắt Ấn 

rơi một vài lệ kinh.

bàn tay anh 

đặt lên bàn tay em

cầu nguyện về những điều chưa đến

anh không còn tuổi thơ mà viết 

chỉ có nỗi buồn để âu yếm 

lên đôi mắt quầng thâm sau một ngày son phấn 

của em.

HÀ NỘI

em lộ một nốt ruồi 

đường cong em vừa thở

em lộ tê tái mùi

Hà Nội đêm nồng nhớ

Hà Nội của tôi

Hà Nội từ bi

Hà Nội thiu thiu nửa tỉnh nửa mê

lem nhem khói bụi và đăm đắm đêm khuya

Hà Nội em 

môi hồng như vết thương he hé

giai nhân nhìn tôi màu mắt cà phê

tôi nhúng nỗi cô đơn vào sữa

- truyền hình chiều nay lại một tin buồn nữa

và chúng ta sớm mai vẫn thức dậy 6 giờ

bàn tay tôi mười ngón lắng nghe

tiếng gió đưa trên nóc nhà thờ lớn

biển hiệu quảng cáo và chữ Hán trên cửa chùa lên tiếng

tiếng bi bô của cây cỏ làm người

nhưng đêm nay ai lắng nghe tôi

khi tôi viết bằng một ngôn ngữ khác?

Hà Nội tôi và Hà Nội em

Hà Nội thơm những da thịt hở

đừng khóc nhé những đôi môi màu đỏ

chúng ta còn sống đây Hà Nội còn thở

mỗi sớm mai vẫn lộng lẫy ra đường 

sau lưng tôi

một chiếc bóng bị thương.

18/11/2016

MƯA LĨNH NAM

Lĩnh Nam mưa

chiều quái nắng

anh chích ngón tay

chảy giọt máu buồn

anh chăn đường chiều

chín mươi chín dấu chân thiếu một

đêm nay ta bói Đường thi

cỏ Lĩnh Nam buồn rối tóc em lùa 

nghìn nụ hôn dao cứa

anh hôn em môi trắng

răng trắng

tóc trắng

da trắng 

ngực trắng

tràn thân thể trắng

trắng sinh lời

ngón tay trắng

bàn chân trắng

xương trắng

thịt trắng

tử vi trắng

số trắng 

phận trắng 

tzắng Man Nương 

anh yêu em mộng khép không thành

mái tóc em một cầu 

vồng gãy 

anh yêu em giai nhân cỏ dại

Lĩnh Nam mưa tốt máu tươi

18/2/2017

(Văn Giá tuyển chọn và giới thiệu)

FB Văn Giá Ngô: https://www.facebook.com/vangia.ngo/posts/10207088343805967