Danh Ngôn

Trong giáo dục không có gì kinh hoàng bằng mức độ dốt nát mà nó tích lũy lâu dài dưới dạng những kiến thức xơ cứng.

Nothing in education is so astonishing as the amount of ignorance it accumulates in the form of inert facts.

Henry Adams (1838-1913). The Education of Henry Adams, 25, 1907

Một chút học vấn ít ỏi, thật ra, có thể là một điều nguy hiểm, nhưng thiếu học vấn [giáo dục] là một đại họa cho bất cứ một dân tộc nào.

A little learning, indeed, may be a dangerous thing, but the want of learning is a calamity to any people.

Frederick Douglass, diễn văn đọc ở lễ ra trường tại Trường Trung học Da màu, Baltimore, Maryland, 22 tháng Sáu 1894

Người tự do không thể làm một người dốt nát lâu dài. (The free man cannot be long an ignorant man.

William McKinley, diễn văn đọc tại Pittsburgh, Pennsylvania, 3 tháng Mười Một 1897

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ Lê Công Tư

Không dễ gì quên một thủa trần gian

Tặng Đỗ Đức Hiền cùng mấy người bạn sinh hoạt văn nghệ với Hiền ở Bình Dương mà tôi chưa từng gặp.

 

Dù có chết

Nằm dưới mồ sâu sẽ còn nhớ mãi

Những tháng năm biền biệt những chân mây

Đi cho hết những tháng ngày chưa chết

Với ngu ngơ tôi sống từng ngày

Và tôi biết sẽ còn nhớ mãi

Những áng mây trời một thủa trần gian

Những cồn cát phất phơ hồn du thủ

Mặt mũi đười ươi cùng gió núi mưa ngàn

Nằm im dưới đó

Làm sao quên một buổi sáng chui vào nhà thờ Gỗ trên Kon Tum nghe cha giảng

Nếu có ai tát má bên này con chìa nốt má bên kia

Tôi biết chắc là sẽ giáng cho thằng kia một trận

Chúa với tôi vẫn một nỗi đoạn lìa

Xin để lại giữa trần gian tiếng chuông nhà thờ buổi sáng

Với tiếng chuông chùa xem cũng đã hết thiêng

Chỉ mang theo nụ cười ánh mắt mấy người điên

Những thứ xem ra gần tôi nhất

Tôi chỉ mang xuống mộ sâu những gì chưa hiểu thấu

Còn những gì đã lỡ hiểu rồi xin gởi lại nhân gian

Có thể mai sau chúng thành nấm độc

Cũng có khi là trái hoa giữa truông ngàn

Cuộc sống tôi vốn đã nặng nề

Nếu có chết chỉ mang theo những gì nhẹ nhất

Một chút khói tan ai đốt rạ giữa đồng

Tiếng cười lũ trẻ tắm bên sông

Xin gửi lại trần gian

Vú ngực háng mông của mấy cô người mẫu

Ba cái thứ này khiêng một đời không thấu

 

Sẽ còn nhớ mãi những tháng ngày lơ ngơ trên mặt đất

Với cái đầu trống trơn

Trước mặt dặm dài

Lẽo đẽo theo tôi là buồn với chán

Hai thằng bạn đời thân nhất trần ai

Ngay cả khi tôi có chết với đôi mắt của con cá ươn

Vẫn nhớ trần gian với cái nhìn đầu tiên thủa năm ba tuổi

Cái gì cũng ngạc nhiên cái gì cũng hỏi

Ai sinh ra ông trời hở má hở ba

Nỗi ngạc nhiên của đứa trẻ lên ba

Đã vạn năm rồi câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ

Sẽ còn nhớ mãi những con sóng trào trên biển gió

Tiếng nô đùa của trẻ con trong hẻm vắng trưa cao

Tiếng cóc nhái kêu bên hồ rền rã với đêm sao

Một chút gió trời hút sâu vào khuya khoắt

Tôi cũng sẽ mang theo mắt môi những cuộc tình lạ hoắc

Đến rồi đi như những chuyến tàu khuya rời sân ga lúc ba giờ sáng

Ánh đèn gầy sân ga chưa đủ sáng

Để soi một chút hương mật qua đường

Sẽ còn nhớ hoài một thủa

Mang một chút dại khôn ra đọ với đời

Chỉ đủ để nghe ra nắng mưa trên khuôn mặt con người

Lẫn vào tiếng khóc cười là bóng cuộc tồn sinh buồn như nỗi chết

Cũng không dễ gì quên

Với một chút u mê

Mang ra săm soi vầng nhật nguyệt

Cũng không sáng nổi nấm mồ hoang với cuộc máu xương đã lạnh thấu trời

Sẽ còn nhớ mãi bao lần lên rừng xuống biển

Gắng lấp cho đầy một nỗi buồn vui

Một ánh trăng treo tím tái giữa hồn

Lẫn trong máu là bốn bề bụi đất

Sẽ còn nhớ mãi những tháng ngày chán ngắt

Thấy hư vô như sương trắng ngập hồn

Nghe gió trườn qua đêm như một người bạn thiết

 

Chỉ có nhớ mà không hề tưởng tiếc

Hình như tôi đã đến nơi đây không dưới trăm lần

Một trăm bận thác sinh

Tới lui cũng ngần ấy xoay vần

Buồn với vui

Tôi ăn dần nỗi chết

Vẫn là cuộc áo cơm rã rời mỏi mệt

Thấy trăng sao tàn lụi giữa trời

Thấy tôi nằm dưới nấm mồ tươi

Nhớ thiên cổ với những bầu trời xanh muôn thủa trước

Đà Lạt, 9-4-2017

 

 

Vác cuốc đi chôn đứa bé trên một đồi trà ở Di Linh

 

Đến đây chưa được một ngày

Vậy mà cũng hết vòng quay luân hồi

Về đây chưa kịp khóc cười

Đã quay về lại chuỗi đời chưa sinh

Máu xương chưa kịp dựng hình

Nghe như cũng đã lênh đênh phận người

Dù rằng chưa kịp nằm nôi

Nghe ra cũng đã nếm mùi bể dâu

Một quan tài nhỏ thơ ngây

Mặt trời sưởi ấm một ngày đưa ma

Nằm đây cạnh một đồi trà

Để nghe sống chết thổi qua kiếp người

 

 

Một hôm ngồi nhớ

 

Có khi nghe tự ngàn xưa

Dưới chân thành cũ chuông chùa ngân nga

Từ hôm con nước đi xa

Tiếng chim vẫn nhớ bến phà nước lên

Từ con sóng nhẹ vỗ êm

Nhớ con thuyền mục lênh đênh cõi nào

Bàn tay có nhớ điệu chào

Một lần rồi cũng khuất vào chân mây

Mưa đêm đèn phố cũng gầy

Hắt hiu có nhớ những ngày nắng tươi

Một lần ai đó giọng cười

Đã bay về những khoang trời xanh mây

Bầu trời có nhớ chim bay

Trần gian có nhớ những cây đèn lồng

Thời gian nhanh chậm quay vòng

Có khi nào nhớ tiếng đồng hồ reo

Chiều về mây phủ lưng đèo

Ngàn sau có nhớ cheo leo núi rừng

Rồi đây ai nhớ mịt mùng

Bơ vơ một kiếp vô cùng trước sau

Nụ hồng ai gởi đi đâu

Chẳng lẽ không nhớ lần đầu mắt môi

Mai sau tóc sẽ bạc màu

Ngồi im nhớ lại lúc hồi còn thơ

Hồn nhiên kể chuyện ngày xưa

Thần tiên từng đã trú mưa với người

 

 

Một hôm bỗng thấy lơ ngơ giữa đời

 

Một hôm bỗng thấy giữa trời

Lơ ngơ tôi đứng bên đời nắng mưa

Ngó lui vắng ngắt ngàn xưa

Ngó tới chỉ thấy thai chưa dựng hình

Nhìn quanh chỉ thấy bóng mình

Nhìn quanh chỉ thấy một mình lơ ngơ

Từ lòng mẹ đến nấm mồ

Chỉ vừa đủ để lơ ngơ một đời

 

 

Có lần tôi thấy

 

Có lần tôi thấy trần gian

Nơi đây người ở dưới khoang trời là

Thần tiên lẫn với ngựa gà

Quỷ ma lẫn với cỏ hoa phố lầu

Người xuôi kẻ ngược về đâu

Trăm năm không quá một câu hò tàn

Nhìn xuôi nhìn ngược hoang mang

Thấy thiên cổ giữa những hàng mộ bia

Tiếng ma cười giữa đêm khuya

Nghe như tiếng khóc của người chưa sinh

Tôi muốn cúi lạy phận mình

Một đống bùn nhão dựng hình máu xương

Một mảnh thiên cổ đoạn trường

Một hạt bụi của mười phương gởi về

 

 

Ngồi chơi một mình trong nghĩa địa

 

Cuộc thành bại đã tìm ra chỗ nghỉ

Chút lợi danh cũng tìm thấy chỗ nằm

Đã có thể thảnh thơi nghe chút gió rừng

Làm ơn đừng có sục sạo gì dưới đó nữa

 

 

Buổi trưa nằm chơi một mình trên đồi thông

 

Tiếng ru nhẹ nắng trong vườn

Đong đưa thiên cổ nỗi buồn ngàn năm

Cuối trời mây trắng xa xăm

Bềnh bồng nữa có nữa không phận mình.