Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Tháng Tư, vài lời gửi những cựu nữ tù nhân...

Lưu Trọng Văn

Những ngày tháng Tư này, gã biết có không ít bạn facebook của gã vui và buồn cứ lộn tùng phèo trong mỗi suy tư, trong từng hồi ức.

Bạn ngoài đời của gã cũng là bạn trên facebook của gã có bốn nữ cựu tù nhân thời đất nước chia đôi. Lúc này gã muốn có nhời sẻ chia, có chút gọi là tấm lòng gửi đến những người bạn gái thân thiết mà gã vô cùng kính trọng ấy.

Trần Duy Phương, tên rất đàn ông, bị tù ở Đà Nẵng, bị tra tấn đến liệt, bây giờ vẫn ngồi xe lăn, bây giờ những hôm trái gió trở trời vẫn phải chịu những cơn đau thắt. Không chồng, không con, cô quạnh.

Thu Hồng, bị bắt khi mới 14, 15 tuổi, tra tấn không khai ai là chỉ huy của mình, không khai cơ sở cách mạng. Năm 1973, được trao trả ở Lộc Ninh, tướng Trần Văn Trà mặc trang phục tướng rất đẹp nhận trao trả, giới thiệu mình là Trần Văn Trà, Hồng tưởng là tướng phía bên kia, thét lên "chà cha chà ông tụi bay".

Lê Thu, bị bắt ở Bình Định, bị đẩy đi hết nhà tù này đến nhà tù khác khi chưa đến tuổi 18 cũng vì một lòng trung kiên với lý tưởng mình đeo đuổi mà chấp nhận bao đòn roi. Thu được biệt danh là "nàng tiên lì đòn" vì Thu là hoa khôi của trại tù nữ.

Thiều Thị Tân, 16 tuổi khi đang là nữ sinh Sài Gòn bị bắt giam đưa hết nhà tù này đến nhà tù khác, bị đày ra Côn Đảo. Tân là một trong số không nhiều nữ tù cương quyết không chịu chào cờ phe đối nghịch vì vậy mà bị nhiều đòn roi nhất.

Cả bốn người bạn gái ấy của gã đều có chung:

- Rất lý tưởng vào con đường mình chọn, chấp nhận hy sinh cả tuổi trẻ của mình.
- Đều chưa yêu khi bị vào lao tù.
- Đều rất nết na, xinh đẹp.

Và bây giờ, tất cả đều có chung:

- Nhiệt huyết chống lại những kẻ phản bội lý tưởng của mình đặt lợi ích bẩn thỉu cá nhân lên trên lợi ích đồng bào, dân tộc.
- Đều thiết tha hòa giải dân tộc.
- Đều tham gia quyết liệt chống bọn Đại Hán bành trướng.
- Đều quyết liệt chống lại những thể chế phản dân chủ, phản nhân quyền, những hành động ức hiếp nhân dân.

Và, trước câu hỏi, nếu phải bắt đầu lại, vẫn chọn con đường tù đày, hy sinh không?

Cả bốn đều im lặng và cả bốn nước mắt đều tứa ra.

Thương quá những giọt nước mắt của những nữ anh hùng của một thời...

FB Lưu Trọng Văn