Danh Ngôn

Tất cả nghệ thuật cao quí… không mang lại cho người thưởng ngoạn cảm giác tự mãn, mà là một sự ngỡ ngàng và kinh phục. Chức năng giải phóng to lớn của mỹ thuật là nhấc bổng chúng ta ra khỏi chính mình.

All great art … creates in the holder not self-satisfaction but wonder and awe. Its great liberation is to lift us out of ourselves.

Dorothy Thompson(1894-1961). “The Twelve-Foot Ceiling,” The Courage to Be Happy, 1957

Nghệ thuật cao quí không dừng lại ở cảm giác khoan khoái nhất thời. Nó là một cái gì làm gia tăng sự phong phú trường cửu của sự toại nguyện trong tâm hồn. Nó tự biện minh vừa bằng sự thưởng thức trực tiếp, vừa bằng sự tôi luyện cái hiện thể thâm sâu nhất. Sự tôi luyện không tách rời sự thưởng thức mà vì sự thưởng thức. Nghệ thuật cao quí chuyển hóa tâm hồn thành sự nhận chân trường trực các giá trị vượt ra ngoài bản thể trước đây của chính tâm hồn.

Great art is more than a transient refreshment. It is something which adds to the permanent richness of the soul’s self-attainment. It justifies itself both by its immediate enjoyment, and also by its discipline of the inmost being. Its discipline is not distinct from enjoyment but by reason of it. It transforms the soul into the permanent realization of values extending beyond its former self.

Afred North Whitehead(1861-1947). Science and the Modern World, 13, 1925

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Như Quỳnh de Prelle đọc thơ tại VIA, Văn phòng của EU tại Brussels, Bỉ

Nhân dịp kỷ niệm một năm thành lập, VIA - Bureau d'accueil pour primo-arrivants đã tổ chức một buổi gặp gỡ các thành viên. VIA là một tổ chức phi lợi nhuận của EU, đặt tại Brussels, Bỉ. Tổ chức này dành cho những người nước ngoài có thời gian cư trú hợp lệ từ ba tháng đến ba năm tại 19 quận của Brussels. VIA tổ chức các khóa học công dân về lịch sử, kinh tế, chính trị, đời sống… của nước Bỉ cho các đối tượng trên, giúp họ có sự hiểu biết để thích ứng và hòa nhập cùng cộng đồng.

Như Quỳnh de Prelle được mời tham dự với tư cách là nhà thơ đến từ Việt Nam. Chị đã đọc bài thơ Nàng không thể cạo hết nỗi buồn của nàng (rút từ tập thơ Song tử vừa ấn hành) bằng tiếng Việt và tiếng Pháp. Nhà thơ đã nhận được sự tán thưởng nồng nhiệt của những người tham dự.

Văn Việt xin chúc mừng chị và xin giới thiệu bài thơ cùng bạn đọc.

Văn Việt

clip_image002

clip_image004

 

 

NẮNG KHÔNG TH CO HT NI BUN CA NÀNG

Như Quỳnh de Prelle

 

trong cái lạnh lẽo của mùa hè tháng 7 

nàng bước ra dưới cái nắng hiếm hoi của xứ sở ôn đới hiền hoà 

để làm cháy đi làn da châu á 

để cạo hết nỗi buồn trên gương mặt, trên cơ thể, trên tóc và răng của nàng 

mọi bộ phận đang chết lâm sàng và lặng yên lặng yên 

như đang chờ một kết quả cho một hy vọng mong manh 

mong manh

 

nàng đi vòng quanh thành phố nhỏ bên những ngôi nhà cổ xưa hàng trăm năm 

sao mà thấy cuộc đời buồn bã 

loài người sống thật ngắn ngủi cho những cơn đau 

cơn đau tình ái 

cơn đau bệnh đời 

cơn đau của cái chết 

của những sai lầm oán hận 

của đường đi phải hay trái trước con đường về nhà 

nắng không thể cạo hết nỗi buồn của nàng 

sự đớn đau đang héo mòn của nàng 

tình yêu mồ côi của nàng

 

nàng lại cô độc 

lại như xưa 

trong những nơi nàng đến nàng qua và ngồi lại 

chả còn ai mong đợi nàng 

đọc nàng nữa 

chả còn ai còn ai

 

tháng 7 chết tự bao giờ

trên những bông hoa cuối mùa 

 

Le soleil ne peut l’arracherà son infinie tristesse

Traducteur: Như Quỳnh de Prelle et Bertrand de Prelle

Editeur: Yves de Prelle

 

Dans la froidure insensible de l’été, en juillet,

elle s’était aventurée dans les mornes régions tempérées,

avares de soleil.

Elle voulait sentir la brûlure des rayons solaires

sur sa peau asiatique

autant qu'arracher la tristesse de son visage, de son corps, de ses cheveux,

jusqu’à la pointe de ses dents.

Chaque partie d’ elle-même était frappée de mortel silence,

comme au terme d’une attente sans espoir.

 

Elle déambula au travers d’anciennes petites cités, bordées de maisons séculaires.

Ainsi qu’à l’ordinaire, une vie de grisaille,

une vie d’humain sans perspective, percluse de douleur,

douleur des sens,

douleur amoureuse,

douleur du dégoût de toute chose,

du ressentiment de la fin de toute chose.

 

Elle ne sait où aller, à la droite ou à la gauche de la route,

pour reprendre le chemin de son foyer.

Le soleil ne peut l’arracher à son insondable tristesse,

à la lourdeur de sa mélancolie.

le délaissement d’une orpheline.

 

Elle était seule

comme elle ne cessait de l’être de là où elle était venue.

Elle finit par s’arrêter.

Personne là-bas

ne l'attendait

Personne là-bas

ne prêtait attention à son écriture

Personne là-bas,

Personne ici non plus.

 

En juillet tout se consuma pour elle.

Ainsi passent les dernières fleurs de l’été.