Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Văn học miền Nam 54-75 (295): Quách Thoại (4)

Thơ Quách Thoại (tiếp theo)

 

 

Hương Trăng


Lung linh trời sáng tuyết

Ôi đêm về đêm về

Ta thả hồn tê mê lên hái nguyệt

Uống trăng sao lẫn ánh sáng rạng ngời


Ta muốn hồn ta tan rã thành hơi

Mờ như thể sương đêm mờ ảo bạc

Ôi ta có thể nào lên tiếng hát

Để âm thanh làm rung động cành hoa


Mà hương thơm với hồn ta chan hòa

Kết tinh lại thành sắc màu hỗn hợp

Thành nhạc điệu của ánh trăng sáng ngớp

Dâng cao xa bờ bể bến hư vô


Lang thang bay bàng bạc cõi mơ hồ

Hợp tấu bản nhạc ái tình trường cửu

Hát bài ca thể nhiệm mầu hằng hữu

Nói lời thơ đời nhân loại đau thương


Mà đêm nay ta khóc một đêm trường

Rồi bay lạc trong hồn thơ mộng ảo

Và say sưa ta chèo thuyền lảo đảo

Trôi phiêu lưu trên sóng bạc giòng trăng

(Khởi Hành số 60, tháng 10.2001)



Liêu Vắng


Ta nằm giữa cỏ cây

Dưới cành hoa lá phủ

Lặng nhìn trời trôi mây

Lắng nghe đất buồn ngủ.


Tiếng ai đi trên đời

Ta dường không nghe thấy

Kìa một giọt sương rơi

Cành cỏ non động đậy.


Ta bò dọc bờ hoa

Say hương mà ngây ngất

Ta ôm lấy hồn hoa

Ngủ buổi chiều trọn giấc.


Bình minh tiếng chim hót

Ta tỉnh dậy đêm trường

Mơ màng như trong mộng

Trời đất mờ mờ sương.


Đến thăm hoa hướng dương

Người tình nhân buổi sáng

Ta cùng xem mặt trời

Cho đến khi tỏ rạng.


Mai qua rồi chiều lại

Ngơ ngẩn lúc hoàng hôn

Nhìn hoa hường ngây dại

Ta cúi đầu nhẹ hôn.


Đêm về chị nguyệt tỏ

Ta buồn không nói năng

Ta đến khóc lệ nhỏ

Trên lòng hoa mặt trăng.


Ta thức một đêm trắng

Tỏ tình với trăng hoa

Ta chết nằm liêu vắng

Không bóng người đi qua.

(Khởi Hành số 80, tháng 6.2003)



Thược Dược


Đứng im ngoài hàng giậu

Em mỉm nụ nhiệm mầu

Lặng nhìn em kinh ngạc

Vừa thoáng nghe em hát

Lời em ca thiên thâu

Ta sụp lạy cúi đầu.

(Khởi Hành số 80, tháng 6.2003)



Bức Thư Của Người Thiếu Phụ Di Cư


Chân bước ra đi hồn để lại

Tôi cảm thấy lòng đau

Xót đau

Quê hương đất mẹ tình thơ dại

Sao phải lìa xa

Dứt rốn nhau?


Ruột đứt nhìn chi về Hà Nội

Mắt mờ lệ thảm giận thâm gan

Chao ơi người hỡi làm chi tội

Sao nỡ cầm dao xẻ tâm can.


Trót triệu đồng bào ngơ ngác sợ

Nào con nào mẹ dẫn nhau đi

Đành mặc vào Nam mà sống đỡ

Dám đâu ngồi lại để làm chi.

...

Đất Bắc nghìn năm yêu dấu cũ

Phố nhỏ đồng quê hỡi lối đi

Hình ảnh nghìn năm còn ấp ủ

Cớ sao đành chịu phải chia ly?

(trích Giữa Lòng Cuộc Đời, Văn Nghệ xb, tr. 99-100, Sài gòn, 1963)

(Khởi Hành số 93, tháng 7.2004)



Tôi Khóc


Ôi! Con người thế kỷ ở trong tôi

Đã cất xong ngôi mộ ở cạnh đồi

Mà thiên đàng hiển hiện ngự trên ngôi

Cho nên tôi khóc,

Tôi khóc hoài không thôi.

(Khởi Hành số 96, tháng 10.2004)



Dạ Lan Hương Tình


Hương thấm vào hồn tôi hồn ngất ngây

Hoa ngát tỏa mùi hương hoa lung lay

Chúng ta yêu nhau mà không biết

Không biết rằng nhau đã mê say

Ôi hương hồn em hương hồn ta ngất ngây

Vì sao em là hoa vì sao ta là ta

Vì sao em là hương

Vì sao ta bồi hồi

Trước kia hồn ta là nguyên khối

Mà nay là chia phôi

Trước kia tình ta là một khối

Mà nay là xa xôi

Gặp nhau trong đêm nay

Làm sao xin cưới nhau

Trăng trên trời không chịu

Làm lễ chứng hôn cho

Thôi không còn chi để giả đò

Thế là từ nay xưa nay

Vì thương ta mà hương em bay

Vì gặp em mà hồn ta ngất ngây

Chúng ta cùng nhau cùng mê say

Không biết thời gian là đêm hay ngày

Không biết tình ta là tình chi đây

Ôi hương hương trời ơi thơm ngất ngây.

(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)



 Ta Úp Mặt


Ta úp mặt mình ta khóc nức nở

Xuân đời lên một mùa hoa mới nở

Thiêng Liêng cười trên môi nụ còn tươi

Vũ trụ xanh bừng đỏ giữa tim người

Lòng hữu hạn ước mơ thương đời vô hạn

Tối trần gian khát vô cùng ánh sáng

Trăng đã về mầu nhiệm chiếu không gian

Chuông vừa ngân thổn thức nhạc Niết Bàn...

...

Ta úp mặt mình ta khóc nức nở

Cả loài người đang gục đầu than thở

Mộng cũ tình xuân còn đâu ước mơ

Đèn văn minh đốt cháy rụi bàn thờ

Tàu hiện tại bánh xoay về hoang dại

Đò sông ơi! đã gãy rồi bánh lái

Cuồng phong! cuồng phong! sóng dậy buồm chìm.

Lạc loài kêu xơ xác một đàn chim

Ai hoi hóp đang vùng vằng giữa bể

Hát ca chi lạc lầm rồi thế hệ

Ta kêu lên: Nhân loại hãy đi về

Trời xanh kia còn say đắm si mê

Yêu tất cả một tình yêu bất diệt

Thương tất cả một tình thương tha thiết

Sáng soi thay là ánh sáng mặt trời

Rõ ràng thay là tiếng nói không lời

Trong đau khổ người nghe chăng diệu lý

Trong tiến bộ người thấy chưa vô lý

Trăng sao cười chân lý sáng hư vô

Ta cúi xin thế giới thoát mơ hồ

...

Ta úp mặt, mình ta khóc nức nở

Vì thương yêu ta xót xa than thở

Tình thi nhân, lòng thủ thỉ... lệ mờ...

Cảm hồn đau ta viết vội thành thơ:

“Ta úp mặt mình ta khóc nức nở”.

(Giữa Lòng Cuộc Đời)

 

 

Hợp Tấu


đừng hoi hóp nữa

đừng than khóc nữa

hỡi linh hồn ta

chập chờn xao xuyến lửa

bởi hôm nay

ta vừa gặp ta

ánh sáng nằm nghiêng ngã ngửa

màu sắc dựa thành muôn cánh cửa

đêm và trưa

âm dương hòa đôi lứa

cảm giác tìm nhau tắm rửa

không gian với thời gian lần lựa

gặp nhau vừa khi đúng giữa

trong một giờ thiêng chung đụng

ấm cúng vô cùng

và sâu thẳm mông lung ...

ta thấy trong ta

ái tình giao tay làm khối lượng

nghệ thuật nằm trong kiến trúc

phảng phất lời lẽ một làn hương

tâm linh bỗng nhiên thành vũ trụ vô lường

thực tại bao trùm bởi ảo tưởng

đâu biết mầu xanh hay chính ấy âm thanh

ta nghe bản hợp tấu đang thành

ai hát chi mà rạo rực

dưới đáy linh hồn ta vắng lạnh

bài ca kỳ diệu víu trời xanh

sự vật hiện về trên phim ảnh

nhân loại đi về trong chốn ta

mất mát gì đâu nơi vô cùng chân ngã

ta nghe kết thành

âm thanh bao nhiêu thế giới kỳ lạ

giữa sâu xa...

(Giữa Lòng Cuộc Đời)



Chiều Tận Thế


Sao ta bỗng giật mình lo ngại quá

Hồn ta rên la than khóc hôm nay

Ta muốn ôm, ôm lấy mặt trời ngày

Xoay trái đất cho giáp vòng ánh sáng

Ôi! Bình minh một trời xuân chói rạng

Là cuộc đời ta những ước mong thay

Loài người ơi! ta chắp cả hai tay

Đầu cúi lạy, ta nguyện cầu nhắn nhỏ

Vì khổ đau ta phải cần xin xỏ

Chút tình thương buộc chặt giữa người người

Và hoa tươi và trời hỡi hoa tươi

Trái tốt đẹp của muôn đời vũ trụ

Có lẽ đâu thời xuân xanh đi ngủ

Thế giới chìm trong ác lặn hoàng hôn

Người làm chi ta nghe dạ bồn chồn

Trong tiến bộ đã có mầm tiêu diệt

Xin lỗi người, nào tôi đâu có biết

Một chuyến xe vừa mới rớt trên đèo

Những khách hàng đã phải chết rơi theo

Và Mẹ đời hình cưa thân mổ xẻ

Ôi! đau đớn là những đường chia rẽ

Tìm đâu ra những lối đến đại đồng

Có lẽ đâu trời sẽ nổi cơn giông

Rồi sấm chớp xô lâu đài thế hệ

Đau thương, đau thương dường vô kể

Liệu loài người sẽ quyết định chi đây

Văn minh rồi nguy hiểm nắm trong tay

Tưởng hy vọng ngờ đâu thành tuyệt vọng

Không! Không! tôi vẫn hãy còn trông ngóng

Chúa Trời! - Chúa Trời! - Chúa Trời! - Chúa Trời!

Cả cuộc đời không lẽ chỉ trò chơi

Ôi! ma quỷ và Thánh Thần lẫn lộn

Sáng hôm nay chiều hoang sơ hỗn độn

Đã gặp nhau cùng trong một buổi ngày

Người ra đời bèn bị chặt hai tay

Không ôm kịp lấy đầu hay trí óc

Kể vào đâu những lời than tiếng khóc

Một quả bom chỉ vài quả bom thôi

Ôi thôi rồi chủ nghĩa với xa xôi

Chỉ minh chứng một lời kinh Thánh nói

Chiều tận thế tưởng chừng như réo gọi

Rùng mình thay cho thảm cảnh cuối cùng

Rùng mình thay cho cái phút lâm chung

Ôi! mệnh hệ ai ngờ đâu mệnh hệ

Loài người nay trần truồng không Thượng Đế

Dắt nhau đi trong tiến bộ diệu kỳ

Ngày tàn rồi bóng tối đến lâm ly

Đêm u khổ vào cuộc đời tội lỗi

Đêm đã đến chiều nhân gian hấp hối

Ánh sáng ơi! khao khát đến vô cùng.

(Giữa Lòng Cuộc Đời)

Nguồn: www.hocxa.com/VanHoc/.../QuachThoai_TrangTho.php