Danh Ngôn

Trong một xã hội ngục tù, văn học tự do chỉ có thể hiện hữu để tố cáo và nuôi hi vọng.

In an incarcerated society, free literature can exist only as denunciation and hope.

Eduardo Galeano (1940-2015). “In Defense of the Word” (7) tr. Bobbye S. Ortiz, Days and Nights of Love and War, 1977, tr. Judith Brister, 1983

Văn học suy tàn chỉ vì con người càng ngày càng trở nên thối nát.

Literature decays only as men become more and more corrupt.

Goethe (1749-1832). The Maxims and Reflections of Goethe, 466, tr. T. Bailey Saunders, 1892

Văn học chịu số phận bi đát nếu tự do tư tưởng biến mất.

Literature is doomed if liberty of thought perishes.

George Orwell (1903-1950). “The Prevention of Literature,” January 1946, The Collected Essays, Journalism, and Letters of George Orwell, vol. 4, ed. Sonia Orwell and Ian Angus, 1968

Trong ý nghĩa toàn diện nhất, văn học là tự truyện của nhân loại.

Literature in its most comprehensive sense is the autobiography of humanity.

Bernard Beranson (1865-1959). Notebook, 11 December 1892. Trong cuốn The Bernard Beranson Treasury, ed. Hanna Kiel, 1962

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chuyện thời sự: Nghĩ về Bán đảo Sơn Trà - Tổ quốc gọi tên ai?

(Rút từ facebook của Trần Ngân Hà)

Từ những cánh rừng nguyên sinh Phú Quốc bị xẻ ngang dọc cho đến rừng quốc gia sinh thái ở Hòn Bà (Khánh Hòa) sẽ bị đốn ngã không thương tiếc… và thêm nữa, không chỉ có Sơn Trà ở Đà Nẵng mà còn đó những cánh rừng, những Cù lao, Cồn, Đảo… nơi xóm làng dân cư vẫn đang sống rất yên bình bỗng chốc bị bứng đi, bị chia tách, bị phân rã để làm… Dự án thượng vàng hạ cám mang trong nó biết bao nhiêu đồng tiền dơ bẩn, hưởng thụ không chỉ trên xương máu đồng bào Việt, mà còn rúc rỉa mảnh đất quê hương thiêng liêng mà ông cha gìn giữ ngàn năm nay.

Tây Nguyên đã mất từng cánh rừng. Tin về ông Nguyễn Sự quỳ lạy cát nghe đau đớn tựa như đọc từng lời của nhà văn Nguyên Ngọc: xưa ở Tây Nguyên, chặt một cái cây phải khấn xin Giàng (Trời) đất cho phép. Đó không phải là mê tín, đó là thể hiện sự văn minh, lối ứng xử nhân văn, trân trọng tạo hóa đã dành cho con người trái đất để nương tựa vào mà sống, chứ không phải nhân danh phát triển để tàn phá, cướp bóc và hủy hoại thiên nhiên.

Chúng ta ai cũng đứng được trên đôi chân vững chãi của mình, trước hết, nhờ lực hút của trái đất, đó là sự kỳ diệu đầu tiên mà con người được ban thưởng từ vạn vật. Chúng ta bắt đầu hưởng lợi từ thiên nhiên muông thú với trăm ngàn sản vật phong phú nuôi sống loài người. Ngày xưa, mỗi một làng xã đều có một vị thần cai quản và nhắc nhở con người sống đừng có tàn ác mà giết chóc đồng loại, đừng có tham lam mà tàn phá núi rừng, tận diệt muông thú. Sau khi đốt bỏ, phá bỏ những đền đài, chùa chiền, nơi thờ cúng linh thiêng, con người bắt đầu quay trở lại sống thời kỳ mông muội bằng ý thức phi nhân tính: không cần quy tắc, phá bỏ mọi luân lý đạo đức, tôn giáo chỉ là một thứ bùa mê, v.v.

Con người trở nên đáng thương hơn bao giờ hết!

Đã lâu lắm rồi, mới nhắc lại từ “Mạt”. Nhà Phật có từ “Mạt Pháp”. Lịch sử của một dân tộc có từ “Mạt thời”. Dân gian có từ “Mạt rệp”, tiếc thay, con người ngày nay ngày càng trở nên “Đốn Mạt” và tự coi mạng sống của mình thật “Rẻ Mạt” vì lòng tham của kẻ có khi chính tự tay mình tàn phá, tiếp tay cho bọn tàn phá, dung túng cho bọn tàn phá.

Tôi gửi vài dòng cho những ai đang tàn phá đất nước này, quê hương này và đến một ngày Tổ quốc sẽ gọi tên họ với sự khinh bỉ sâu sắc.

Ngân Hà

Trong hình ảnh có thể có: núi, bầu trời, cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

Ảnh: bán đảo Sơn Trà và những cái móng nhọn nền biệt thự - ảnh Vietnamnet