Danh Ngôn

Chúng tôi bảo họ hãy để chúng tôi yên, và hãy tránh xa chúng tôi, nhưng họ cứ đuổi theo chặn đường chúng tôi, rồi họ cuộn tròn gọn lỏn giữa chúng tôi như con rắn. Họ đầu độc chúng tôi bằng sự giao tiếp của họ.

We told them to let us alone, and keep away from us; but they followed on, and beset our paths, and they coiled themselves among us, like the snake. They poisoned us by their touch.

Black Hawk (1767-1838). Tộc trưởng Da đỏ. Diễn văn đọc tại Prairie du Chien (Wisconsin), tháng Tám 1835

Nếu sự quan phòng của Thượng Đế là chúng ta phải tiêu diệt bọn man dã này để dành đất cho người canh tác, thì không phải là không thể chọn rượu cồn làm phương tiện. Rượu cồn đã tiêu diệt tất cả mọi bộ tộc Da đỏ trước đây từng cư ngụ trên vùng duyên hải.

If it be the design of Providence to extirpate these savages in order to make room for cultivators of the earth, it seems not improbable that rum may be the appointed means. It has already annihilated all the tribes who formerly inhabited the seacoast.

Benjamin Franklin (1706-1790). 1788, Autobiography, 1798

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Ông trời không thương thì người thương?

(Rút từ facebook của Vũ Kim Hạnh)

Hôm nay, ở thủ đô các nhà thơ đang tự treo-mình-lên, ngân nga các vần thơ đầy sương mù, mưa gió lãng mạn… thì ở đồng bằng sông Cửu Long, những người nông dân đang oằn-mình-xuống dưới những cơn mưa lớn trái mùa, có nơi sương mù sương muối giăng trắng trời. Lúa đổ gãy, ngả rạp, dầm mình dưới nước, có những vùng mất đến 40% diện tích chuẩn bị thu hoạch. Đông Xuân nhiều nơi mất trắng. Nông dân than, ba thứ bịnh ập tới hầu như cùng lúc: đạo ôn, muỗi hành và lem lép hạt. Nhìn những nhánh lúa đang trổ bị hủy hoại vì nấm bám thành những đốm đen lan ra đe dọa, người nông dân than trời: nấm, phải xịt thuốc, rồi sương mù sương muối, cũng phải xịt thuốc. “Sự nghiệp” làm nông kiểu mới, giảm tối đa thuốc sâu, hóa chất, nay gặp nạn trời hành là khó rồi. Cô bạn tôi nhà ở một ấp vùng sâu Cần Thơ kể chuyện nhà. Cuối tuần rồi, về thăm nhà, ba má cô than: xã huyện xuống ép phải làm ba vụ, ba má nóí tụi tôi già rồi, con cái thì đi thành phố hết, cho tụi tui làm hai vụ là vừa sức, nhưng “mấy chú” không chịu, ép phải làm cho đủ sản lượng huyện đã đăng ký. Vừa chạy sản lượng (đồng nghĩa phải doping phân thuốc) vừa bị tai trời phải dùng thuốc sâu đặc trị, mới vụ đầu tiên năm 2017 đã báo hiệu nhiều nỗi lo từ thời tiết. Ai hiểu nỗi khó của người nông dân, những ngày dầm mình trong sương, mưa, xịt thuốc mà nơm nớp, những đêm thức trắng vì lo âu vụ mùa mất trắng? Mà không chỉ chia sẻ, cần kịp thời giúp họ đối phó, điều chỉnh kế hoạch “trên giao” và tiếp sức cho họ. “Thiên thời, địa lợi” coi bộ báo hiệu những nguy cơ sớm ập đến từ biến đổi khí hậu vậy thì ứng biến của “nhân” liệu có đủ, có kịp “hòa”?

Bao nhiêu ngàn, chục ngàn người đang đi giật phết, xin ấn cầu tài lộc. Tài lộc là ở những vụ mùa kìa, ở những cánh đồng làm ra hạt gạo, những trang trại rau củ… nuôi cả nước kìa. Mà không bảo vệ được mùa màng, lơ là, bỏ mặc người nông dân loay hoay thì mất mùa, chết đói, trời Phật nào thương, ban tài lộc cho bù lại nổi? Người trong một nước phải “lơ” nhau cùng? Thiệt là ngộ, người trong một nước mà cuộc sống, những mối quan tâm, nghĩ ngợi, hành động cứ trật chìa, lãng nhách đến cứ như là vô cảm?

clip_image001

clip_image002

Mùa màng thiệt hai vì mưa trái mùa, và đạo ôn.

clip_image004

clip_image006

Ảnh cướp phết ở Phú Thọ (ảnh NK)