Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

Chảy nước mắt với dòng tin nhắn thật ngắn

Vũ Kim Hạnh

Tôi bay ra Hà Nội dự chỉ một cuộc họp và sẽ về liền mà lòng cứ nặng trĩu vì một linh cảm nào đó. Hữu Nhất, họa sĩ báo Thế Giới Tiếp Thị nhắn cho tôi lúc 12g đêm qua: “Cô ơi, Hương sắp đi rồi”.

Hương là thư ký của ban giám đốc BSA. Hương vừa đúng 40 tuổi, cứ đi cùng tôi, từ SGTT, qua ITPC rồi về BSA, theo cả những lúc tôi “ghiền” làm báo quá, nhận biên tập một tờ phụ bản, hai thầy trò cùng đi làm báo, Hương làm biên tập kỹ thuật, chu đáo, cẩn thận, giỏi giang.

3 giờ khuya không chịu được, tôi nhắn mấy người thân đến nhà Hương. Sáng, 8g 15, tôi nhận tin nhắn của Tèo khi đã ngồi trong phòng họp mà cuộc họp chưa bắt đầu. "Mẹ bình tĩnh. Con báo tin, chị Hương mất rồi".

Cuộc họp đang bắt đầu, đề tài chẳng có gì để phải khóc to lên hay cắn răng lặng im mà chảy nước mắt. Hai đứa con của Hương còn nhỏ quá, một cháu gái 6 tuổi và một cháu trai, mới 3 tuổi. Nhiều tháng bị nhức đầu liên miên, Hương chỉ uống thuốc giảm đau, không dám đi khám bác sĩ. Cho đến một ngày, đau đầu không chịu nổi, H đi khám và biết mình có khối u trong não. Từ ấy đến nay chỉ mới 6 tháng. Hương làm sao chấp nhận được việc bỏ hai đứa con quá nhỏ bơ vơ trên đời mà đi?

Tôi còn một người em, người đồng sự đồng hành nữa, là trưởng văn phòng BSA ở Hà Nội, cũng tên Hương, cũng đang nguy ngập với ung thư...

Không phải định mệnh. Cách ta đối xử với môi trường đã trải thảm cho căn bệnh đáng sợ này. Ô nhiễm môi trường là tai họa lớn nhất của đất nước hiện nay. Còn làm ngơ với Formosa, còn chấp nhận “nhận chìm 1,5 triệu m3 chất thải công trình của nhiệt điện” xuống đáy biển (mới đây, Bình Thuận) thì sẽ còn nhiều những cái chết đáng thương như vậy. Mầm mống của ung thư, của cái chết được che khuất, chôn sâu, được phớt lờ như không hiện hữu. Chỉ có những gia đinh, những đứa trẻ bỗng thấy vành khăn tang đến trên đầu, rồi những ngày bơ vơ, côi cút...

Nguồn: FB Vũ Kim Hạnh