Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Người Việt trong mắt Tây

(Rút từ facebook của Nguyễn Chí Trung)

Năm 2003 mình đi học bên Thuỵ Điển. Khi đó mình còn làm ở Viện nghiên cứu nên sử dụng hộ chiếu công vụ. Đến sân bay, khi làm thủ tục nhập cảnh thì được họ yêu cầu ai có hộ chiếu công vụ hoặc ngoại giao thì xếp hàng riêng. Mình vênh váo lon ton chạy ngay lên hàng đầu tưởng đâu là họ tôn trọng mình lắm đây. Ai dè nó kêu vào phòng riêng xét đồ!!! Nhục nhã vô cùng khi đi ra thì mấy người dùng hộ chiếu phổ thông đã xong thủ tục lâu rồi. Sau này mới biết khi đo có em gì làm đài truyền hình (hình như tên Kiều Chinh và là con một sếp to) qua đấy theo dạng công vụ nhưng lại vào siêu thị ăn cắp. Và rồi thì cán bộ ngoại giao xứ ta chuyên sử dụng hộ chiếu đỏ để buôn lậu. Thế là từ đấy không bao giờ mình dùng hộ chiếu công vụ nữa.

Năm 2005 khi mình còn học bên Úc, có lần mình và thằng em tên Tuấn đi làm kitchen hand ra nóng nực quá nên hai thằng cởi trần chạy xe về. Trên đường gặp cảnh sát nó hỏi giấy tờ. Khi đó thằng em mình còn sử dụng bằng lái Việt Nam dịch công chứng ra tiếng Anh. Mình còn nhớ cái con cảnh sát nó dài giọng đọc "Independence, Freedom, Happiness" rồi phán “But I'm not happy at all". Khi đó mình nghiêm giọng nói "Mày có thể phạt bọn tao tội gì tùy mày, nhưng tao không thích cái kiểu mày đang sỉ nhục Tổ quốc tao. Tao đã ghi tên mày rồi, và nếu bây giờ mày không xin lỗi tao thì ngay sáng mai tao sẽ làm thủ tục kiện mày". Thế là nó dịu giọng xuống, xin lỗi rối rít và mời hai ông tướng phắn đi cho khuất mắt.

Năm 2009 mình qua Penang, Malaysia chơi. Có lần xe bus đông khách quá nghe thằng phụ lái nó hô lên "Ai Việt Nam thì đứng lên nhường ghế cho local people". Mình đưa cho nó coi cái hộ chiếu Việt Nam rồi hỏi tao không đứng lên thì mày làm gì tao. Nó nói cái đấy là nói bọn công nhân Việt Nam chứ ngài là big boss thì không tính :-)

Mới đây mình du lịch qua Cam vào một khách sạn check in. Thằng lễ tân chắc nó thấy mình mặc áo ghi chữ Australian, đội cái mũ cao bồi và nói tiếng Anh phe phe thì một điều yes sir, hai điều thưa ngài. Đến khi nó thấy cái hộ chiếu Việt Nam của mình thì đổi ngay thái độ, bắt phải deposit trước 100 USD mới cho nhận phòng. Lịch mẹ mày! Mình bỏ đi nhưng đến khách sạn thứ ba vẫn thế thì thôi, đành chịu thua chúng nó vậy, mệt quá rồi. Mình nghĩ làm đếch gì có cái khái niệm Vietnam Campuchia tay nắm tay Sámaki như các bạn áo xanh hay hát hò, trong mắt người Cam thì người Việt mình rất là tệ.

Hôm nay thấy cái ảnh chắc bên Thái ghi bằng tiếng Việt để nhắc người Việt ăn buffet bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, nếu không sẽ bị phạt tiền. Rồi đọc đến những bài tả mấy cô gái Việt Nam đứng khỏa thân cho mấy thằng Hàn nó lựa vợ như lựa heo thấy quả là đau lòng. Có lẽ do nước nghèo nên dân phải chịu hèn chăng?

Thôi thì trong lúc chờ các think tanks hoạch định chiến lược phát triển con người thì mỗi cá nhân người Việt chúng ta mỗi khi có dịp làm việc với nước ngoài hãy thể hiện lòng tự tôn dân tộc thông qua những hành động đẹp của mình. Hãy là một du khách đẹp khi du lịch ra nước ngoài nghen các bạn. Người ta không thể khinh mình nếu như mình tự trọng. Mình tin là như thế.