Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

Tháng 7, 10 khúc cho những linh hồn vất vưởng

(Rút từ facebook của Trung Dũng Kqd)

1.
Tôi đã thấy
Những linh hồn chiến binh nhớ mẹ
Đang vất vưởng, lang thang ven suối, ven đồi...
Hồn Thanh Hóa, Thái Bình... dật dờ
Hồn Huế, Quảng Nam, Phan Rang... khóc kể
Có những hồn thở dài nhớ nước Mỹ, bơ vơ...

Có những hồn cứ tưởng mình đang sống
Hễ gặp hồn ai cũng nhoẻn miệng cười
Rồi cất tiếng ca mơ ngày chiến thắng
Mong về nhà để mẹ dắt đi chơi...

Tôi đã thấy
Cả rừng hồn chưa siêu thoát
Họ choàng vai nhau như không phải cựu thù
Họ thường hát, kể mỗi ngày về cô gái cạnh nhà, về con đường làng và mẹ...
Bốn mươi mấy năm rồi họ vẫn khóc, hát, kể say mê...

Tôi đã thấy ở Lạng Sơn, Hà Giang bữa đó
Hồn hỏi hồn sao ta phải hy sinh?
Sao người sống không cho hồn tử trận?
Hồn vị quốc vong thân chứ đâu phải chết bất thình lình...

Những cuộc chiến trên đất nước này như chưa hề siêu thoát
Người chết chắc đã cho qua nhưng người sống cứ bươi xới oán thù
Trong hương khói tôi nguyện cầu cho mẹ
Đón đủ mấy đứa con về từ muôn nẻo âm u.

2.
Đất nước
Bao nhiêu hồn oan ức
Sau bữa từ trần, đêm nào cũng thức

Nhà ngoại cảm
Chỉ vài khúc xương chó
Bảo với mẹ hồn
"Nó là con bà đó".

Đứa bé
Đang bắt con chuồn chuồn
Chợt khóc ré
(Có ai đó nấp trong giọt sương mai
Trợn con mắt hằn học, hận thù…)

Đất nước buồn buồn...
Nghe phía sau cơn gió tiếng hu… hu…

3.
Đất nước
Rất nhiều kẻ ăn xương đồng bào, liệt sỹ
Bắt hồn thiêng nhập vào cốt súc sinh
Bọn trẻ chăn bò kể: có những buổi trưa trong nghĩa địa
Ma quỷ cãi nhau dành giật khúc xương ống của mình.

Đất nước
Còn bao nhiêu Nguyễn Thị Bích Hằng, Mẫn Thị Duyên, Cậu Thuỷ...
Đang ở đâu? Mau mau hiện nguyên hình.

4.
Đất nước
Có bà mẹ chở cỗ quan tài mang xác con lên trụ sở uỷ ban bắt đền oan mạng
Có những kẻ vì muốn lập thành tích và nâng bậc thi đua... sẵn sàng đẩy ai đó vào tù
Sáng sớm lùng tin trọng án, hiếp dâm... xem như trò giải trí
Một số kỹ thuật giết người được kể rành rành trong sách thiếu nhi
Đất nước thái bình đã lâu mà những cựu thù vẫn gọi nhau là "nguỵ"
Ngày giỗ cha, bầy con từ mấy phía
Thấy đứa này về là đứa khác chuồn đi…
Đất nước
Một bữa ngang qua nhà nghe chị ru em bé
Ai oán, bời bời, ảo não... khúc phân ly...

5.
Về đông quá, hồn về từ muôn nẻo
Mũ tai bèo dựa sát áo rằn ri
Kẻ chiến bại choàng vai người thắng cuộc
Mẹ anh hùng ôm quả phụ cô nhi...

6.
Họ hàng đi đâu hết
Khoai lúa cũng bỏ làng
Chỉ còn những ánh mắt
Buồn buồn quanh nghĩa trang

7.
Tiếng cồng chiêng điện tử
Inh ỏi cả đại ngàn
Tượng nhà mồ bật khóc
Trong buổi tối liên hoan...

8.
Đất nước sắp xuân
Năm cùng tháng tận
Mẹ chậm chạp xé đi những tờ lịch cuối, thở dài...
Mẹ lẩm nhẩm câu gì có hai chữ "trần ai"
Rồi ra ngõ bâng khuâng ngóng theo vài cánh én
Hình như năm nay tôi đã quên hy vọng
Bởi từ lâu chẳng có chuyện bất ngờ
Ai cũng biết mùa này chim về, hoa nở...
Vậy mà cái xuân đi qua cửa nhà nghèo cứ ngoảnh mặt thờ ơ

Đất nước
Đàn trâu bò cứ cặm cụi đi về trong sớm chiều chạng vạng
Mùa xuân nào cũng dày đặc ngày tưởng niệm
Mẹ hỏi vọng cái én trên trời:
- Con về đó phải không?

8.
Mùa thu đã xong chưa nhỉ
Sài Gòn tháng tám lừ đừ
Hôm qua có gã bưu tá
Đi vào nghĩa địa đưa thư

10.
Trần gian
Mấy ngày vui, mấy ngày buồn
Ngày đáng sống đếm được dăm ba bữa
Một sớm mai nhìn qua khe cửa
Thấy chính mình xách bị gậy đi qua...

Đất nước cúng cô hồn
Lòng thành...
Lễ bạc...
Qua loa...