Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Tháng 7, 10 khúc cho những linh hồn vất vưởng

(Rút từ facebook của Trung Dũng Kqd)

1.
Tôi đã thấy
Những linh hồn chiến binh nhớ mẹ
Đang vất vưởng, lang thang ven suối, ven đồi...
Hồn Thanh Hóa, Thái Bình... dật dờ
Hồn Huế, Quảng Nam, Phan Rang... khóc kể
Có những hồn thở dài nhớ nước Mỹ, bơ vơ...

Có những hồn cứ tưởng mình đang sống
Hễ gặp hồn ai cũng nhoẻn miệng cười
Rồi cất tiếng ca mơ ngày chiến thắng
Mong về nhà để mẹ dắt đi chơi...

Tôi đã thấy
Cả rừng hồn chưa siêu thoát
Họ choàng vai nhau như không phải cựu thù
Họ thường hát, kể mỗi ngày về cô gái cạnh nhà, về con đường làng và mẹ...
Bốn mươi mấy năm rồi họ vẫn khóc, hát, kể say mê...

Tôi đã thấy ở Lạng Sơn, Hà Giang bữa đó
Hồn hỏi hồn sao ta phải hy sinh?
Sao người sống không cho hồn tử trận?
Hồn vị quốc vong thân chứ đâu phải chết bất thình lình...

Những cuộc chiến trên đất nước này như chưa hề siêu thoát
Người chết chắc đã cho qua nhưng người sống cứ bươi xới oán thù
Trong hương khói tôi nguyện cầu cho mẹ
Đón đủ mấy đứa con về từ muôn nẻo âm u.

2.
Đất nước
Bao nhiêu hồn oan ức
Sau bữa từ trần, đêm nào cũng thức

Nhà ngoại cảm
Chỉ vài khúc xương chó
Bảo với mẹ hồn
"Nó là con bà đó".

Đứa bé
Đang bắt con chuồn chuồn
Chợt khóc ré
(Có ai đó nấp trong giọt sương mai
Trợn con mắt hằn học, hận thù…)

Đất nước buồn buồn...
Nghe phía sau cơn gió tiếng hu… hu…

3.
Đất nước
Rất nhiều kẻ ăn xương đồng bào, liệt sỹ
Bắt hồn thiêng nhập vào cốt súc sinh
Bọn trẻ chăn bò kể: có những buổi trưa trong nghĩa địa
Ma quỷ cãi nhau dành giật khúc xương ống của mình.

Đất nước
Còn bao nhiêu Nguyễn Thị Bích Hằng, Mẫn Thị Duyên, Cậu Thuỷ...
Đang ở đâu? Mau mau hiện nguyên hình.

4.
Đất nước
Có bà mẹ chở cỗ quan tài mang xác con lên trụ sở uỷ ban bắt đền oan mạng
Có những kẻ vì muốn lập thành tích và nâng bậc thi đua... sẵn sàng đẩy ai đó vào tù
Sáng sớm lùng tin trọng án, hiếp dâm... xem như trò giải trí
Một số kỹ thuật giết người được kể rành rành trong sách thiếu nhi
Đất nước thái bình đã lâu mà những cựu thù vẫn gọi nhau là "nguỵ"
Ngày giỗ cha, bầy con từ mấy phía
Thấy đứa này về là đứa khác chuồn đi…
Đất nước
Một bữa ngang qua nhà nghe chị ru em bé
Ai oán, bời bời, ảo não... khúc phân ly...

5.
Về đông quá, hồn về từ muôn nẻo
Mũ tai bèo dựa sát áo rằn ri
Kẻ chiến bại choàng vai người thắng cuộc
Mẹ anh hùng ôm quả phụ cô nhi...

6.
Họ hàng đi đâu hết
Khoai lúa cũng bỏ làng
Chỉ còn những ánh mắt
Buồn buồn quanh nghĩa trang

7.
Tiếng cồng chiêng điện tử
Inh ỏi cả đại ngàn
Tượng nhà mồ bật khóc
Trong buổi tối liên hoan...

8.
Đất nước sắp xuân
Năm cùng tháng tận
Mẹ chậm chạp xé đi những tờ lịch cuối, thở dài...
Mẹ lẩm nhẩm câu gì có hai chữ "trần ai"
Rồi ra ngõ bâng khuâng ngóng theo vài cánh én
Hình như năm nay tôi đã quên hy vọng
Bởi từ lâu chẳng có chuyện bất ngờ
Ai cũng biết mùa này chim về, hoa nở...
Vậy mà cái xuân đi qua cửa nhà nghèo cứ ngoảnh mặt thờ ơ

Đất nước
Đàn trâu bò cứ cặm cụi đi về trong sớm chiều chạng vạng
Mùa xuân nào cũng dày đặc ngày tưởng niệm
Mẹ hỏi vọng cái én trên trời:
- Con về đó phải không?

8.
Mùa thu đã xong chưa nhỉ
Sài Gòn tháng tám lừ đừ
Hôm qua có gã bưu tá
Đi vào nghĩa địa đưa thư

10.
Trần gian
Mấy ngày vui, mấy ngày buồn
Ngày đáng sống đếm được dăm ba bữa
Một sớm mai nhìn qua khe cửa
Thấy chính mình xách bị gậy đi qua...

Đất nước cúng cô hồn
Lòng thành...
Lễ bạc...
Qua loa...