Danh Ngôn

Những nhà văn xuất chúng luôn luôn là những nhà phê bình nghiêm khắc nhất đối với chính tác phẩm của mình.

(The best authors are always the severest critics of their own works.)

Lord Chesterfield, chính khách, nhà văn Anh. (1694-1773). Thư gởi con trai, 6 tháng Năm 1751

Tôi có một nhà phê bình đòi hỏi quá quắt hơn các bạn: đấy là cái tôi thứ hai của tôi.

(I have a critic who is more exacting than you: it is my other self.)

Jean Meisonier, họa sĩ Pháp. Trong tuyển tập của Alice Hubbard, An American Bible, tr. 192, 1946

Hỏi một nhà văn đang sáng tác ông ta nghĩ gì về các nhà phê bình cũng giống như hỏi một cột đèn cảm thấy thế nào về các con chó.

(Asking a working writer what he thinks about critics is like asking a lamppost how it feels about dogs.)

Christopher Hampton, nhà soạn kịch sinh tại Bồ Đào Nha 1946 hiện sống tại Anh. Trong Sunday Times, (London), 16 tháng Mười 1977

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Bốn mươi năm thơ Việt hải ngoại (36): Pháp Hoan

clip_image002[4]

 

(chân dung tự họa)

 

 

Pháp Hoan tên thật là Mai Công Lập, sinh ngày 08.11.1992 tại Bình Thuận. Quê gốc Quảng Trị. Năm 15 tuổi (2007) bỏ học giữa chừng, chuyển hướng một cách đột ngột để trở thành một tu sĩ. Tu viện tọa lạc tại thị xã Bảo Lộc, Lâm Đồng. Là trung tâm lớn nhất của truyền thống Làng Mai tại VN trong thời gian đó. Đến năm 2009 xảy ra Pháp nạn Bát Nhã, các tăng ni sinh không được phép sinh hoạt ở đó nữa. Sau đó Pháp Hoan sang Thái được hơn một năm và đến năm 2011 thì qua Đức, với visa tị nạn tôn giáo, và trở thành một thành viên của Viện Phật học ứng dụng châu Âu. Thơ Pháp Hoan hầu hết được sáng tác khi anh ở châu Âu, nơi anh dự định sẽ quay lại lâu dài.

 

Pháp Hoan có thời gian tu học Phật giáo ở trong nước và ở Đức. Ngoài văn chương, anh say mê hội họa, âm nhạc. Như vậy, khía cạnh tôn giáo, các xu hướng tâm linh, năng khiếu về âm nhạc và hội họa, chắc chắn đã để lại dấu ấn của chúng lên thơ Pháp Hoan. Có một sự tái phối hợp đẹp đẽ, mặc dù chưa đều, của các kinh nghiệm trên đây trong sáng tác của anh. Thơ Pháp Hoan là thơ đương thời, diễn tả đúng những điều anh đang sống và anh thấy, trình diện đến mức cao khả năng sống còn của một người trẻ tuổi.

Hiện thực của Pháp Hoan là hiện thực bị tra vấn. Anh có khuynh hướng thẩm mỹ mới nhưng không đi quá xa cổ điển; anh tìm được cho mình giọng riêng, giọng suy tư, của một người đắm chìm trong thiên nhiên của tâm linh, tức tâm cảnh. Anh cũng là nhà thơ của ý thức xã hội. Ngay trong những bài thơ cá nhân, giàu xúc cảm, người đọc vẫn có thể lấp loáng thấy ánh sáng của ý thức vượt ra khỏi mê ám, bóng tối, như thể ở đó các xung đột bắt đầu tìm ra hòa điệu mới. Lòng yêu thiên nhiên tạo ra một ngôn ngữ vừa gần gũi vừa khoáng đạt, nhiều quan sát, đồng thời có tính hướng đạo. Thơ tự do giàu vần điệu, nhịp độ trôi chảy linh động; đôi khi có khả năng hóa trang năng lượng mà nó mang theo, cũng như vẻ ngoài điềm tĩnh tương thích với một thiền sinh, làm che mờ sự chiếu sáng của tâm thức phản kháng. Anh có khả năng chuyển đổi các hình ảnh giản dị và đời thường và làm bộc lộ tính chất huyền thoại ở những kinh nghiệm quen thuộc. Như vậy kinh nghiệm cá nhân qua cái nhìn của nhà thơ đã biến thành hậu cảnh của bức tranh. Anh trầm lặng độc thoại nhưng đôi khi vẫn mời gọi, tra hỏi.

Thơ của tuổi trẻ hôm nay bộc lộ một đời sống nội tâm khác, và tính nổi loạn trong tác phẩm của họ ngày càng tinh tế hơn, khó nhận ra hơn. Nói cho cùng đó là sự trả lời của thế hệ tiếp sau đối với thế hệ đi trước, những người chịu ảnh hưởng trực tiếp hơn họ từ bi kịch dân tộc và bi kịch chiến tranh. Thế hệ của những nhà thơ hải ngoại như Lê Đình Nhất Lang, Đỗ Lê Anh Đào, Trang Đài Glassey Trầnguyễn, Lưu Diệu Vân, Như Quỳnh de Prelle, Pháp Hoan, Nguyễn Linh Quang vân vân. Dù sao Pháp Hoan cũng đang đi những bước đầu tiên, năng lực và khiếm khuyết của một người viết chưa có thời gian bộc lộ hết. Sự thay đổi đột ngột giữa các bài thơ thành công và những bài không thành công, giữa những câu thơ gây ấn tượng mạnh mẽ và những câu lập lại, đôi khi dễ dãi. Sự tập hợp của các hình ảnh thiếu chủ đích, tính đơn điệu trong cấu trúc của toàn bài làm cho thơ anh di chuyển chậm chạp và, do đó, trở nên mất thăng bằng.

Những kiến tạo kiên cố sẽ tồn tại. Cũng vậy, những quan hệ và tư tưởng. Công việc, đời sống, một môi trường có tính ủng hộ, những hỗ trợ về sáng tạo sẽ giúp tạo ra bền vững. Sự mất niềm tin, hoàn cảnh sống thiếu tự do tạo ra môi trường không ổn định ở người viết. Lạc đường, mất mát, lấy lại lòng tự tin. Đó là những ám ảnh thấp thoáng hiện ra trong thơ Pháp Hoan.

Pháp Hoan có ý thức về giấc mơ văn chương của mình, và có lẽ anh sẽ chọn đi với nó lâu dài, và đó là lời cầu chúc của chúng ta. Chúc cho anh tránh khỏi những chặng dừng lại quá lâu, sự khủng hoảng của sáng tác và của đời sống, và mau chóng đạt được động năng, bằng chính khả năng sáng tạo của mình, đi xuyên qua giữa những đau khổ và hạnh phúc, giữa may mắn và nghịch cảnh, và chiếu sáng ở một nơi khác, có lẽ, nhưng không nhất thiết là, ngoài đất nước.

 

Văn Việt trân trọng giới thiệu.

 

 

BAY

 

                Gửi những người dân chủ”

 

Những con người bay rợp bầu trời

Paris, London, Sài Gòn…

họ bay qua mọi mái nhà, thôn quê, thành phố

họ cười đùa cùng gió và mây,

họ bay qua những tán lá cây,

bay trong đêm đầy sao,

trên sóng biển thét gào.

 

Họ bay như những con nời tự do

trên những nhà tù, trại tập trung,

qua những nghĩa trang,

giữa quảng trường Ba Đình, trên dinh Độc Lập

họ bay đi như những linh hồn bất khuất

kêu đòi cách mạng, tự do và sự thật.

 

Mở tung đôi cánh của tình yêu

chắp tay nguyện cầu cho chân lý

họ nâng lên cao mặt trời của lý trí

soi qua mọi vùng đt điêu linh

và trong nỗi khắc khoải, mỗi con tim

là chiều sâu của niềm tin và lòng nhân ái.

 

Những con người trong không gian bay mãi

đập tan bất công và nỗi sợ hãi

sấm sét vang rền khắp nơi

xiềng xích rơi đầy mặt đất

và con người thở lấy không khí của tự do

trên những vùng đất họ bay qua.

 

7.10.2015

 

 

ĐÁP ỨNG

 

Khát 

cầu xin một bát nước

chúng mang cho ta một bát máu tươi

 

Đói 

cầu xin một nắm cơm

chúng ném vào mặt ta một nắm đá

 

Lang thang

cầu xin một nơi trú ẩn

chúng xây cho ta những dãy ngục vững chắc

 

Sống

đòi hỏi chút Tự Do

chúng cho ta một viên đạn chì ngay vào giữa trán.

 

 

HỒI SỨC

 

em trở về lần nữa trong chiếc gương soi sáng nay

anh mỉm ời cùng nắm bụi trong lòng bàn tay thả gió

trong giấc mộng đêm qua có đàn cá bơi lượn giữa sóng ngân hà

ta đã bay về quê hương như hai con thú hoang trên trời đêm rượt đuổi

hai vì sao tan vào cốc rượu trên môi nữ thần canh giữ tháng ngày.

 

anh là người buồn bã đợi chờới bóng cây tuổi tác

âm nhạc đo lường kỷ vật trái tim

em hóa thành xương khô loài thú d

anh hóa thành sa mạc chôn kín mộng dòng sông.

 

em trở về lần nữa trong điệu nhạc sáng nay

có bài ca trên nụ hôn tháng bảy

cây trên trời sẽ giữ lời ta ở lại 

trong vòng xoáy đợi chờ đã thức dậy nỗi ngờ vực một bàn tay.

 

 

GIẤC MỘNG ĐẦU ĐÔNG

 

Thiên nhiên đang nhẹ nhàng chuyển động

Mặt trời đang chậm chạp quay vòng

Trong cái bóng quá lớn của mùa thu

 

Bên của sổ, hưng vào khu vườn bóng tối

Ánh sáng đang trở nên tinh khiết lạ thường

Tôi thiếp ngủ

 

Ngoài xa một người chăn ngựa đang đi đến

Chàng mở cửa chiếc chuồng của những giấc mơ

Bầy ngựa trắng được thả tự do

Đang lao ra ngoài thế giới

Với tiếng hí vang vọng tới bên kia vùng thảo nguyên rộng lớn

Kêu gọi giờ phút nghỉ ngơi cho cuộc đời

 

Bất chợt có tiếng sấm động trên bầu trời

Bầy ngựa trắng vội vàng trở lại bên trong những giấc mơ

Nhưng con bé nhất chậm chân không về kịp

Trước khi tôi thức giấc

 

Nó chồm lên trong dáng vẻ hãi hùng

Rồi hóa thành bông tuyết đầu tiên rơi vào bầu trời mùa đông

 

Đức Quốc 2011-2012

 

 

BIẾN CỐ MÙA ĐÔNG

 

Mùa đông khắc nghiệt đột ngột tràn về trong không gian

bẻ cong những tiếng động

xóa nhòa thời gian

làm chậm những dòng suy nghĩ

 

Tôi lang thang trong rừng buổi sớm mai

một thân cây già đổ xuống trên mặt hồ đóng băng

làm nên một vết nứt chạy dài

 

Và khi những cơn gió lạnh thổi về

mặt hồ phát ra từng tiếng động đứt đoạn

giòn và khô

như tiếng xương gãy

 

Vết nứt lớn thêm ra, phân thành nhiều nhánh nhỏ

trong khi linh hồn cổ thụ đang chậm chạp trôi ra ngoài

 

Deutschland- Winter- 2012

 

 

GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI MÙ

 

Thế giới mở ra trong giấc mộng giữa đêm thu 

Thế giới của trăm ngàn dải lụa trắng và đen,

Thế giới cầu vòng đen, thế giới của lưỡi đen, thế giới của trăng đen.

 

Những hàng cây lặng lẽ cháy trong mơ

          Những con đường cong đi trong trí nhớ

                       Những ngọn cỏ ngã ngiêng theo hơi thở.

 

Từng đôi ánh sáng quấn chặt lấy nhau giao động trong không gian 

Cảờn hoa đang nở rộ và lụi tàn nhanh chóng

Cuộn tròn lên không trung theo những cơn lốc của gió

Nhuộm trắng cả chân trời bầm đen.

 

Thi thoảng, nếu may mắn

Ta có thể thấy những vệt sáng trong mắt những người mù

Khi họ mở mắt giữa lưng chừng giấc chiêm bao.

 

 

XUÂN SỚM

 

Báo đài đưa tin anh đào ra hoa

khi ta bận đóng mấy chiếc hòm gỗ trong khu vườn vắng.

 

Mùa xuân đến bất thường như cơn bão

gom lá khô ném vào khung cửa sổ

mèo con sợ hãi leo lên cây mận trước nhà.

 

Nắng tắt-

Chú sóc nhỏ ló đầu ra khỏi tán cây dẻ

con sáo đen ngưng hót bên kia hàng rào

tiếng ấm trà reo trên bếp.

 

Đôi ba hạt mưa rơi nhẹ trên mặt nước

những đóa hoa vàng nở ra trước cơn giông

người đưa thư trước ngõ vội vàng rời đi trong gió.

 

 

ĐỐI THOẠI

 

Hai người đàn ông treo cổ trên cây

đương mở mắt nhìn nhau

họ trò chuyện mãi về cuộc sống

mây bay trên đầu

cỏ hát dưới chân

và ánh sáng trôi nhanh qua cành cây dương liễu

 

Hai người đàn bà bốc cháy trong lửa dữ

đương ôm chặt lấy nhau

họ thỏ thẻ về bí mật tình yêu

mỗi phút trôi qua

ký ức chói lòa

họ trao cho nhau những nụ hôn hóa đá

 

Hai đứa bé song sinh trong bụng bà mẹ trẻ

đương ngủ say trong thiên đường sứt mẻ

vòm trời xanh cao

thế giới đón chào

chúng chia nhau hơi thở từ những người đã chết

 

 

XUÂN

 

Thiên nhiên sáng nay tụ tập quanh vườn lắng nghe hoa táo nở

có con rắn lục thay da bên hòn đá

lũ bướm trắng bay qua làng như một cơn lốc hoa.

 

không nhà, không quê hương

thiền tăng ngủ quên bên bờ suối

mơ thấy mình là cây anh đào

nở ra dưới bầu trời đầy sao.

 

bên trời phương ngoại linh hồn bay đi như một cánh bướm

để cảnh giới mộng cứ mãi lượn lờ trên mặt hồ. 

 

 

AVALOKITESHVARA

(NGƯỜI CAI TRỊ BIỂN KHƠI)

 

Đặt bàn tay vào mây đen

mây tan thành gió

thả một chân vào sóng cả

sóng nở thành hoa

 

Bà nhặt trái tim của mình sáng nay lên quan sát

tiếng đập vẫn đương nhộn nhịp trong lòng bàn tay

 

Ngày nắng đẹp

bà hóa thân thành nghìn bông hoa sóng

tan mất vào lòng biển xanh

mãi hội tụ ở bến bờ xa xôi nhất

 

Ngày biển động

gió giật mạnh trước trận cuồng phong

bà phân thân thành nghìn cánh chim trắng

bay vào bốn phía mênh mông.

 

 

NGỤC THẤT

(3 bài thơ cho anh Hoàng Ngọc -Tuấn)

 

                                        “Người đã đặt tên cho kẻ nô lệ đầu tiên

                                                     và ban phát cho hắn một con đường”

 

Từ phía sau lưng con nghe một tiếng động phát ra dữ dằn

tiếng cánh cửa nặng nề vừa mới đóng

cùng âm thanh sắc lạnh của ngọn gió thời xưa cũ

vừa mới trở lại khu vườn

giá rét lại trở về giá rét

hờn căm lại uống lấy hờn căm

trên những hàng cây Chúa đã xây ngục thất

kiên cố hơn những tảng đá nghìn năm

nằm chiêm nghiệm ới đáy sâu lạnh giá.

 

-----------

 

“Tất cả những gì con đã làm là cho Người, Chúa của con!

tất cả những gì con đã cố gắng nắm bắt là hoa khói giữa không trung

là sương vàng trong chiều hoang trở lạnh.”

 

“Con đã đi theo con đường mà Nời đã vạch ra

như món quà, không một lời than thở

tuyết trên ngọn đồi xa và hoa trong đôi tay bé nhỏ

đã rữa tan trong thung lũng ướt át những vì sao.”

 

“Con đã xoay sở với những lời nói dễ thương

con đã khóc lên để nhìn nhận con đường

nhưng mùa xuân đã cài hoa khô lên mái tóc

còn có gì để cho và để nhận,

còn có gì để hận thù và thương yêu,

còn có gì để nguyện cầu và tha thứ?”

 

“Dưới những cây cầu cháy lên theo lửa dữ

ới những cây cầu hơi thở mãi mãi lìa xa!”

 

“Con đã bay cao như chim chiu trước gió

ới đôi cánh mềm là triệu triệu mũi tên

máu đã làm trời chiều sụp đổ

con đã chìm sâu như mũi neo cắt bỏ

trong biển đêm không một chút dịu yên

và con đã tìm kiếm cho mình một cái tên

cùng mục đích tồn tại trong thế giới.”

 

“Nhưng Người đã nối những con đường lại với nhau

xoay tròn trong mê cung của sương mù và bóng tối.”

 

---------

 

“Con giờ không mong mình khôn ngoan hơn thú vật

Con đã biết quá nhiều hạnh phúc để rồi phải khổ đau

Có những con đường con phải bước qua mau

Nhưng lạy Chúa! con sẽ không nuối tiếc.”

 

Niềm vui của con giờ không đưc phép bay lên đuổi kịp ánh sáng

tháng năm còn phải đợi chờ rửa tội

con cô đơn, con một mình bên bờ biển.

Những con sóng ngày xưa không còn nặng nề uốn éo

và những cơn gió bun không cánh lướt bay qua.

Nhưng con sẽ cố gắng đợi chờ

hoang mang và nhẫn nại

giữa đêm tối đời con

cho đến khi ánh chớp lần nữa làm sáng rõ con đường

và con cất bước.

 

2013

 

 

SINH LÝ CỦA CƠN ĐAU

 

Mùi nước hoa đang triệu tập cái ác từ khắp nơi

trong thành phố của những buổi dạ hội chết người.

 

Như một bàn tay vô hình giữ lấy vũ trụ không để rơi rớt một vì sao

trời đêm với những con cá đen bơi lội.

 

Mùi mồ hôi phả ra từ nách Chúa trời

trên cánh đồng nằm sấp một trăm lời thú tội.

 

Trên phố có kẻ rao đang rao bán cơn đau

1 hào 3 xu và một chén máu.

 

Đám mây vô thức bay qua

khi họa sĩ già vừa bán thân mình cho quỷ dữ.

 

 

THU

 

tôi nằm yên nghe gió cuốn lá rơi trên đầu

tôi nằm yên nghe lời thở than từ biển cả

ới lòng đất sâu nưc đang reo lên vui sướng

có tiêng súng nổ đâu đó trong rừng khô mùa thu

và đâu đó tiếng dã thú kêu gọi cái ác trong lá mục

tôi đợi chờ cái chết của tuổi trẻ

tôi đợi chờ ngày mưa

tôi đợi chờ tháng nắng

và chờ đợi trên con đường cùng với tôi

là cây táo dại

với những cành khô đã hóa thành gai nhọn

đâm sâu vào những quả chín cuối mùa.

 

 

NGÀY LÀM BIẾNG

 

Tôi sinh ra giữa vùng đất hoang dã ngập tràn trong đá, hoa và nắng

Tôi lớn lên cùng những lọn tóc xoăn trắng mềm giữa sóng nước đại dương

Tôi cư ngụ dưới lớp vảy đỏ của loài cá biết ca hát trước rạng đông

Biển cả là nơi tôi ghi chép những huyền thoại về loài hải âu đen nghèo đói

 

Bức tường đá vây kín lối đi nhỏ dần dẫn vào vườn cam đang rộ chín

Tôi bắt gặp chính tôi khi con chim đầu tiên cất tiếng hót đầu tiên.

 

Sương khói sinh ra giữa chiều tháng tám sau hơi thở vào vừa đủ sâu

Và hơi thở ra vừa đủ mạnh để tạo thành cơn gió mát xua tan mọi nỗi muộn phiền

Bờ đá bằng phẳng cho ta giấc ngủ lặng yên từ cơn bão lớn phương xa

Thông điệp duy nhất từ Tợng Đế là chính bản thân ông đang già c

 

Ta phải sống vui lên cuộc đời cho ta hy vọng tình yêu cho ta lẽ sống

Những đám mây bắt đầu nóng chảy giữa đôi tay chín mềm đầy vết cắn mùa thu

Thủy triều tràn qua lòng ngực xóa đi những con đưng chưa một lần cất bước

 

Những trang sách cổ xưa mở ra trong lòng biển cả

đôi chiếc lá nhỏ rung rinh trong lòng người khách biển

một ngọn hải đăng rực rỡ chói sáng bay lên

giữa tiệc cưới sao băng nóng bỏng.

 

Một màu xanh tin cậy của trời đêm 

Đủ sức tranh giành với màu đen của cuộc sống!

 

Đức Quốc . 2013    

 

 

BÃO ĐÊM

 

Cơn bão chậm chạp trôi đến gần nơi ước hẹn

Tôi nằm yên đợi chờ ở điểm cuối con đường

Giường là tử huyệt được đặt dưới vòm đêm

Hơi thở - tòa tháp chậm đổ dần xuống vực thẳm

 

Bầy thiên thần trắng bay vòng quanh mắt bão

Gió giật tung cờ hiệu từ bàn tay trắng bạch những vì sao

Những hạt mưa đâm thẳng vào mặt nước lao xao

Căn nhà động đậy thả mũi neo đớn đau xuống lòng đất

 

5h sáng sau cơn bão đêm

Thế giới đang trong cơn tĩnh mịch

Tôi thức giấc và thấy đau nơi lồng ngực

Máu đêm qua đã chảy xuống đáy vực và lấp đầy bình minh

 

 

CHIỀU NGANG CỦA CUỘC ĐỜI

 

chiều ngang cho cảm xúc thanh cao và chiều dọc cho lý trí đẹp đẽ !

 

Trong những ngày tháng được đẻ ra từ bệnh tật

Tôi cật lực tranh đấu với cảm giác được quên đi

Mệt mõi trong từng hơi th

Hăm hở trong từng vết thương

 

Tôi nhắm mắt, nằm yên và nhẹ nhàng cảm thấy

Cuộc đời của tôi đang lớn lên, mở rộng theo chiều ngang

Bao la là cánh đồng ngập chìm trong tuyết trắng

Mênh mông là bãi biển xanh tươi ngập tràn trong nắng ấm

 

Tôi muốn tha thứ cho bản thân

Tôi muốn ôm chầm lấy tất cả

Và sau những gì tôi hằng mong mỏi

Tôi đang thật sự muốn sống cho xứng đáng một con người

 

Cuộc đời tôi đang mở rộng theo chiều ngang

Ôi sa mạc và hành trình muôn đời của cát

Cuộc đời tôi đang mở rộng theo chiều ngang

Ôi dòng sông và tiếng ca muôn đời làm tôi kinh ngạc

 

 

BỨC CHÂN DUNG CUỘC ĐỜI

 

Tôi nhìn vào khuôn mặt anh bằng chính đôi mắt của anh

Tôi nhìn thấy những ký ức màu xanh

Chảy ra từ khóe mắt                                                          

Tôi thấy cả chân trời sự thật

Lấp lánh giữa làn môi                                                                          

Khi anh thầm gọi tên tôi trong bóng tối

 

Màu sắc đã đánh mất quyền lực thẳm sâu nhất của mình           

Lịch sử khuôn mặt vừa trải qua một trăm năm đầy bi thảm               

Giấc mộng giờ đang mở tiệc tưng bừng                                       

Trên chòm râu phát sáng                                                         

Sau những biến chứng của thời gian                                          

 

Cả gian phòng phút chốc ngập tràn trong dòng ánh sáng mơ màng

Như bên trong ngôi đi giáo đường trước giờ thánh lễ

Khi những người xem tranh thận trọng trở về với bản thân  

Trong những bức chân dung của chính cuộc đời họ

 

Khuôn mặt anh chìm dần vào bóng tối

Cho đến khi chỉ còn lại đôi mắt xanh thẫm buồn

Đang lặng lẽ nhìn tôi

Trong khoảnh khắc hai linh hồn đối mặt

 

Bất chợt tôi nhìn thấy đường bay của loài hải âu đen trước bão

Và tôi nghe thấy tiếng từng cơn gió đang thét gào trên sóng             

Và tôi nhìn thấy cánh buồm nỗi đau khổ đời tôi

Đang đi vào đi dương của mắt anh - không bờ bến.    

 

2012          

 

 

ĐỂ NÓI

 

để nói nửa sự thật

ta cần nuốt trôi nửa phiến đá

và phải biết chắc rằng nó sẽ không làm ta rách cuống họng

 

để nói trọn sự thật

ta cần đối mặt với cả bầy đàn chó sói

và phải biết chắc là ta không đi một mình dưới trăng

 

để sống với sự thật

ta cần giữ thăng bằng

trên cây cầu Tự Do 

bắc qua vực thẳm vô hình của sự sợ hãi.

 

 

RỒI SẼ ĐẾN MỘT NGÀY

 

Người vợ quên đi người chồng đã mất, bà chi còn nhớ đến nước mắt

kẻ cắp quên đi nỗi nhục, hắn chỉ còn cơn giận sôi sục

người già quên đi chiến tranh, họ chỉ còn nghèo đói

đàn bà quên đi thời thanh xuân, họ chỉ còn cái bóng quạnh hiu

 

Trẻ con quên đi dòng sông, chúng chỉ còn nỗi hoài mong

người chết quên đi cuộc sống, họ chỉ còn lại trong trí nhớ

triết gia quên đi câu hỏi, ông chỉ còn lại một mình với ngọn đèn chong

thi sĩ quên đi bài thơ, hắn chỉ còn nhịp điệu thổn thức trong lòng

 

Đất nước quên đi Tự Do, nó chỉ còn cái chết

và sự hủy diệt đang âm thầm từng bước đi lên

 

 

ĐÂU ĐÓ TRÊN BẢN ĐỒ CỦA LƯƠNG TÂM

 

Đâu đó trên bản đồ của lương tâm

Một vùng đất đã từng là chốn nương thân

Một vùng đất đã từng làm ta khổ đau cùng tận

 

Đâu đó trên bản đồ của lương tâm

Một vùng đất bé nhỏ xanh tươi un lượn

 

Đó là sự chuyển động nhịp nhàng của những dối trá thường nhiên

Là chiếc lưỡi cứng cong vòng không thốt lên được sự thật

Là sự co mình chịu đựng từ những ký ức đớn đau

 

Là vết nứt muôn đời giữa Đông và Tây

Ánh sáng và bóng tối

Đam mê và tội lỗi

 

Là vết sẹo chưa lành hẳn giữa biển cả và đất liền

Giữa con ngưi và con người

Hòa bình và chiến tranh

Tình yêu và thù hận

 

Là gánh nặng của bao thế hệ tìm kiếm Tự Do

Một thứ Tự Do

Còn xanh hơn cả cỏ trên nấm mồ của họ.

 

2012