Danh Ngôn

Người ta đã không bao giờ viết hay vẽ, điêu khắc, tạo mô hình, xây dựng, phát minh, nếu không phải để ra khỏi cảnh đời địa ngục.

No one has ever written or painted, sculpted, modelled, built, invented, except to get out of hell.

Antonin Artaud (1896-1948). “Van Gogh: The Man Suicided by Society,” 1947, Antonin Artaud Anthology, ed. Jack Hirschman, 1965

Cuộc phấn đấu của nhà nghệ sĩ nhằm vượt lên trên nỗi đau của chính mình có thể trở thành hạt mầm cho niềm hi vọng của nhiều người khác, biến đổi một hành trình cá nhân thành một viễn kiến cho tất cả chúng ta.

The artist’s struggle to transcend his pain can become the seed for many others’ hope, transforming an personal journey into a vision for us all.

Diane Cole. After Great Pain: A New Life Emerges, 7, 1992

Nghệ thuật thu hút chúng ta chỉ vì những gì nó tiết lộ vốn nằm trong bản ngã bí ẩn nhất của chúng ta.

Art attracts us only by what it reveals of our most secret self.

Jean Luc Godard (1930-). “What is Cinema?” Godard on Godard: Critical Writings, ed. Jean Narboni and Tom Milne, 1972

Danh hiệu người nghệ sĩ có ý nghĩa này: đấy là một người cảm thụ nhiều hơn người đồng loại và ghi lại nhiều hơn những điều anh ta đã chứng kiến.

That is what the title of artist means: one who perceives more than his fellows, and who records more than he has seen.

Edward G. Craig. “On the Art of the Theatre,” 1905

Ban biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thơ những ngày biển chết

Biển ngộ độc

Nam Dao

 

Sóng lăn theo tay

cát lăn theo chân

người lăn theo lăn theo người

biển sụp

triều dâng bóng xế sóng bạc đầu

Sóng vỗ đêm đen

tóc trắng hơi men

mùa say lúy túy

biển ngộ  độc

hàng trăm hàng ngàn con cá chết  ngộp giạt vô  bờ

 

Sóng khóa trái tay

cát ngáng chéo chân

bóng tà chao nghiêng

cuộc tình lỡ dở

con dã tràng trên bờ

quên về xe cát

biển đông, ới  hỡi biển đông

 

Bãi biển trải dài

chẳng còn một ai

Lưới cá thả dài

nào đâu còn cá

ngư phủ vò đầu 

mắt tròn  bỡ ngỡ

biển đã vỡ

non nước tan hoang

chỉ còn một  người  trợn mắt  ngóng chiêm bao

 

Tổ quốc đau thương bất hạnh của tôi ơi

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

 

Tôi muốn viết những vần thơ tươi xanh
Nhưng nóng viết những vần thơ lửa cháy*
Đất và biển đang ròng ròng máu chảy
Lũ bất lương hãm hại triệu dân lành!

 

Tổ quốc đau thương của tôi ơi, đã bao giờ Người buồn đến thế
Trước những cánh đồng nứt toác, những bãi cá trương phềnh
Những ngư dân nghèo nuốt lệ chôn tôm cá
Mong làm cột sống chủ quyền cũng kiệt sức giữa trùng khơi!

Đã khi nào Người phải chịu nhục đến vậy, Tổ quốc bất hạnh của tôi ơi
Đất Mẹ từng quặn đau bao vết thương chưa lành nổi
Từng ấp iu đón nhận máu xương lớp lớp thế hệ người
Để tới hôm nay phải lưng khom, đầu cúi!

Tổ quốc nhọc nhằn của tôi ơi, trái tim Người có chịu đựng được không
Trước những cánh rừng trơ trụi những đoạn dài biển chết
Những em bé đã và sẽ sinh ra tựa đàn cá bầy chim thoi thóp
Tình nghĩa đồng bào ngàn năm bị xâu xé tan hoang và đầu độc thảm thương

Tổ quốc đắng cay của tôi ơi, Người từng sản sinh những huyền thoại nức lòng
Đưa dân tộc đi qua thời mông muội và chiến thắng mọi kẻ tồn tại bằng cách hủy diệt dân tộc khác
Nhưng tôi biết rõ: Người không thể sinh ra huyền thoại mới nào hết
Nếu như con dân của Người cứ tiếp tục đầu cúi, lưng khom…

Những ngày Biển chết dọc Miền Trung Tổ Quốc

* Thơ Tố Hữu