Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

Ngẫu hứng Trần Tiến 13

(24-12-2011)

Bạn anh muốn làm ông già Noel cho cháu ngoại anh năm nay, ở Vũng Tàu. Nó chuẩn bị kỹ lắm. Chắc là áo sống, râu ria quà cáp như Tây gì đó. Cháu anh, giờ cuối cùng lại theo mẹ nó đi dự đám khác ở xa, tít tận Hồ Tràm. Anh báo lại, thấy giọng nó buồn, buồn…

Nó vốn là ông già Noel của cả chung cư, nơi nó ở. Chả biết thế nào, cứ đến thăm nó, là thấy trẻ con xúm sít vây quanh. Lúc đó anh chỉ cười cười nhìn nó. Không nghĩ gì.

- Tối nay, vợ chồng mày có “show” Noel gì chưa.

- Vợ tao về với con gái bên Úc rồi mà.

- Mày sao?

- Như mày thôi, một mình.

Mấy thằng lính về già thế đấy. Chỉ muốn làm một cái gì đấy cho cuộc đời thêm đẹp, thêm vui. Nó thích làm ông già Noel, tôi cũng thích viết thêm bài “Mặt trời bé con” nữa, tặng chúng nó.

Nhưng hôm nọ, cậu tài xế nói:

-Ông ơi, ông đừng buồn vì bài “Sao em nỡ vội lấy chồng” giờ nó chuyển thành hip hop. Bọn trẻ giờ không thích giai điệu đẹp đẽ, lời ca tử tế đâu. Chúng nó không thích tâm sự, ước mơ, giãi bày gì hết. Cứ “quậy” là thích, chả cần hay với đẹp cái con khỉ gì đâu. Cứ tiết tấu thật sướng, thế là thích,… chả cần biết bài ông nói gì.

Ừ, chúng nó cứ thích, cứ hạnh phúc là mình vui. Chỉ buồn, mình chả làm được gì góp cho chúng nó thêm vui.

Noel, dân nghệ sỹ bận làm cho người ta vui, mọi năm anh cũng vậy. Khuya khoắt về nhà, lại một mình, một bóng. Nhưng năm nay, anh không đi hát, thấy mình vô tích sự, ngồi nghĩ vẩn vơ… một mình, một bóng, nghe sóng biển vỗ… một mình.

… Mấy em gián, em kiến hôm nay đi đâu hết nhỉ… Các em toàn ăn trộm của anh mấy đồ ăn vớ vẩn của gã độc thân. Anh đâu có giận rỗi, đuổi các em đi đâu. Cứ xài thoải mái. Anh nhớ các em. Sao hôm nay anh đang buồn, các em lại đi đâu..

Hồi ấy, sáu tháng mùa đông ở Nga-la-tư, về được vùng Krats-nôi-ê ấm áp, sao sướng thế, được nhìn thấy lũ kiến, gián mà … bật khóc. Nhớ vùng quê nhiệt đới nắng gió, ẩm ướt nhà mình biết bao… nơi anh có bao những sinh vật bé nhỏ, làm bạn.

Có em thạch sùng trên trần nhà. Cả một đời chỉ thích ngắm trần nhà, nên anh rất nhớ em ấy. Hôm nay em cũng đi giáng sinh, sao chẳng thấy. Em thạch sùng, lắm lúc buồn cười. Bỗng dưng rớt xuống đất, cái đùng!., bỏ lại cái đuôi, rồi ngoe nguẩy cái đít cụt ngủn mà đi. Chả biết có giận hờn gì anh không.

Cả đời, anh chỉ sợ người ta giận hờn mình …

Thằng lính, bạn anh, hôm nay trượt mất hạnh phúc làm ông già Noel, chắc nó cũng ngồi buồn buồn, nhớ cái gì đấy…, ngày ấy…

Gía nó để ý một chút, sẽ tìm được một em thạch sùng trong giấc mơ trên trần nhà. Em bỗng nhiên rớt cái đùng. Bỏ lại cái đuôi. Rồi ngoe nguẩy cái đít cụt ngủn, mà đi… không thèm ngoái lại.Chả biết vì sao?

Giáng sinh không em

Ngày không em dường như khó quen

Từng đêm giấc mơ hoang chập chờn

Ngày không em trời như trắng đen

Ngoài hiên nắng thu phai buồn tênh

Ngày không em nhớ nhớ, quên quên

Ngày không em lóng ngóng loanh quanh

Ngày không em ngày giáng sinh về

Tiếng chuông chiều ru đôi tình nhân

Ngày không em bàn chân phố đêm

Từng nỗi nhớ em thêm lặn sâu

Ngày không em người như đã quen

Người như đã xa xôi hờ hững

Ngày không em gió bấc mưa rơi

Ngày không em tím tái chơi vơi

Ngày không em còn đến bao giờ

Tóc ai bạc phai thêm dại khờ

Không em. Cà phê đắng đen

Đường phố cao nguyên vời vợi

Không em trời mây vấn vương

Vòng khói chao nghiêng cửa Thiền

Thương nhau, chúng ta còn nhân thế

Thương em ngày vui giàng sinh

Và những tháng năm em một mình

Thương em. Cà phê cuối năm tôi

Một mình