Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

THƠ TỪ QUỐC HOÀI

            Thánh lễ

 

Tu Quoc Hoai - nvtphcmChầm chậm trôi những chiếc lá thời gian

chầm chậm dòng sông ký ức

mặt trời mê ngủ

giữa vòng tay mây gió

cỏ mật lấm tấm hoa

bước chân tan trong sương biết Người về đâu?

 

những chiếc chuông rực rỡ

làm cơn mưa ngược về trời

anh bắt gặp nụ cười

trong suốt suối đáy mắt

bài hát sóng sánh hương

giữa nụ và chồi

 

trên đất da non

                                  anh tự bày Thánh Lễ.

 

 

Khoảng lặng và sóng

 

Chúng ta đến với nhau trong đời

và hạnh phúc

nương náu trên bờ môi

 

những bông hoa anh tặng em sáng nay

có thể là giấc mơ  

của ngày hôm qua

một giấc mơ khác thường

mà đêm không mang đi được

 

mùa xuân

hiện ra từ nhiều gương mặt

anh yêu gương mặt em trên bức tranh mùa xuân   

từ mây trời từ gió mặt đất mặt trăng

từ ngôi sao gieo vãi từ lộng lẫy bầu trời…

anh xếp thành ngày và đêm

trên thiêng liêng da thịt

từ ngón tay không lời

sẽ ngân nga bài hát

 

có thể đấy là khúc ca

chỉ hai ta nghe thấy.

     

Trữ tình – 5

 

          Tôi đặt lên tay chiếc lá nhúng đầy trăng. Mang mang trời. Lòng tôi đầy gió, gió non dậy từ những đôi chân trẻ con.

 

        Buổi sáng được cọ sạch, tinh khiết.

 

        Tôi giàu lên nhờ nắng. Tôi tẩy rửa tâm hồn mình nhờ thứ dầu gội rạng rỡ này. Ánh sáng là chiếc lưới, giăng mắc thế gian.

 

         Tôi đã nhìn thấy những ô lưới trong suốt. Những ô lưới còn vương nụ cười. Tôi đã nhìn thấy bước chân thời gian bụ bẫm. Cỏ non bập bẹ lời mùa xuân. Tôi đã nhìn thấy sự sung mãn của đồng tiền. Vẻ đẹp của Tự Do. Tôi đã nhìn thấy cuộc đời cao giá trong trang phục mới. Hạnh phúc chạm môi Con Người. Tôi đã nhìn thấy bông hoa vô thường lộng lẫy tỏa bóng. Cuộc đời mang bộ mặt sám hối dưới Thánh Đường Bầu Trời. Tôi nhìn thấy những con rệp hút rỗng các câu chữ to tát. Những con thủy quái da thịt thiên thần…

 

         Tôi nhìn thấy những phận người không một bóng mây che. Tôi nhận ra những người anh em mình. Tôi nhận ra nước mắt nơi thăm thẳm mắt mình. Mưa, có thể là những giọt nước mắt. Con người khóc cho nhau.

 

         Tôi định bỏ đi. Và vấp phải chiếc bóng của mình. Mọi cái đều có thể phản bội, nếu con người hèn nhát phản bội lại chính mình.

 

          Phía ngoài căn phòng tôi: đêm nhạc hội 300 năm Sài Gòn. Nhạc trùng trùng màu sắc, những mái chèo chớp sáng ngọn gió qua sông. Sài Gòn như mới hơn, uốn lượn những đường cong, óng ánh thiếu nữ, tưng bừng đèn, ngợp hoa trái…

 

           Ba trăm năm thành phố trẻ trung như chiếc nụ trên cây ngàn năm. Lịch sử dễ làm ta chóng mặt. Bao núi non cha ông thay nhau gánh vác. Giờ đặt lên vai thế hệ Bạn, Tôi…