Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

Hãy coi chừng sự già nua, cằn cỗi của chính tâm hồn mình...

 Nguyễn Phượng

Đọc một chùm rồi cả tập thơ thì thấy thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh đúng là viết cho trẻ em đọc.

Thế giới được nhìn bằng mắt của trẻ thơ nên hồn nhiên, tinh khôi với cái nhìn lần đầu chưa được biên tập và không trau chuốt.

Họa sĩ thiên tài Pablo Picasso có lần nói: "Khi tôi ở độ tuổi của những đứa trẻ này, tôi đã có thể vẽ như Raphael; nhưng tôi đã mất cả đời để học cách vẽ như đứa trẻ” (Quand j'avais leur âge, je dessinais comme Raphaël, mais il m'a fallu toute une vie pour apprendre à dessiner comme eux).

Chính ông cũng từng than thở: "Phải tốn rất nhiều thời gian để trở nên trẻ trung" (On met très longtemps à devenir jeune).

Có lẽ với ông, Pablo Picasso càng thấu hiểu phải tốn thời gian gấp bội phần để trở nên trẻ thơ.

Và chính vì thế nên mới nói câu trên.

Tôi nghĩ Nguyễn Thế Hoàng Linh khi viết RA VƯỜN NHẶT NẮNG trong đó có bài thơ BẮT NẠT vì thấm cái esthétique chez l'enfant (mỹ học ấu nhi) nên đã "trình hiện tuổi hoa" mình từng đi qua như thế.

Nó đẹp một cách nguệch ngoạc và vô tội.

Chứ sao?

Bây giờ có người không thích bài thơ BẮT NẠT muốn Bộ Giáo dục & Đào tạo quay lại với những bài thơ xưa, hồi tuổi thơ họ từng được học.

Thì cũng được đi.

Nhưng mà...

Tôi nhớ tuổi thơ tôi đã từng học những bài thơ như:

Bố Tý làm công nhân

Ở bến tàu khuân vác

Vừa làm lại vừa hát

Trong buổi sáng mùa xuân...

Sau tôi thấy anh chị tôi lúc bấy giờ đang học năm cuối Trung học Phổ thông, để kiếm thêm chút tiền cho gia đình, đã đi làm phu khuân vác gạo, bột mì từ cầu tàu sà lan dưới bến sông lên dốc kho lương thực ở trên đồi. Mỗi bao gạo hoặc bột mì nặng khoảng 40 - 50 kg, quãng dốc dài khoảng 300 m. Tôi thấy anh chị tôi còng lưng khuân bao gạo, bao bột mì, đỏ mặt, thở nặng nhọc.

Vậy thì hát làm sao được?

Chúng ta chẳng ai có thể tắm hai lần trên một dòng trôi. Phần dòng trôi của tuổi thơ tôi đã chảy tít tắp về phía chân trời, có khi đã hóa thành hơi nước bay lên cao rồi thành mưa hay sương rơi xuống một biển vắng nào...

Người Việt mình ít đọc sách, ít đến xem tranh của danh họa ở các bảo tàng, ít đến các triển lãm để nắm bắt các khuynh hướng vận động của hội họa, xem phim thì chỉ khi nghe truyền thông review rầm rộ mới nhấc mông đến rạp, thơ đương đại lại càng ít đọc, gia tài thơ thường không quá chục bài mà toàn những bài đã từng được học thời đi học...

Thế nhưng người Việt mình khỏe chê lắm.

Cứ cái gì mình không hiểu tức là nó chả ra gì.

Vậy nên liền lên án: bọn Bộ Giáo dục, bọn làm sách giáo khoa và bọn nhà thơ bây giờ thành giặc hết rồi, chúng nó hại con cái chúng tôi bắt học những thứ chả ra gì Đảng ôi, Chính phủ ôi...

Xin quý vị bình tĩnh.

Nếu bất cứ ai trong nhóm quý vị nhắc tên trên kia có âm mưu, có ý đồ hại con cái quý vị, chúng sẽ không thoát được lưới pháp luật đâu.

Vả chăng, chúng thoát được lưới pháp luật ư?

Thì còn lưới trời lồng lộng kia!

Vậy xin quý vị bình tĩnh.

Hãy để trẻ em bây giờ được hít thở bầu không khí thời đại của các em, học những thứ các em cần, nói như André Gide đó là thứ les nourritures terrestres (dưỡng chất trần gian) để các em sống và trưởng thành.