Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Người tập bay

 Truyện ngắn của Đa Mi

 I

Không biết hồi đó ba cải tạo chín năm nó như thế nào? Người ta nói nhứt nhựt tại tù thiên thu tại ngoại mà! Nhưng với anh, ba tháng tự giam lỏng mình, nó dài hun hút chiều trôi!

"Nó dài tới đâu?", cô hỏi cắc cớ. Anh ngồi đòng đưa chân trên cái cầu khỉ, ngoác mỏ cười: "Nó dài tới mang tai cô Hai ạ!". Cô cáu: "Nói chuyện huề tiền à!".

Thì huề tiền. Người Hoa kêu huề tiền là bình tài! Anh cũng chỉ cầu trời mình bình tài cho một chuyến vi vu sông nước này! Nói có trời chứng giám, bình tài trong buôn bán chẳng ai ham, nhưng anh thì lời một chuyến đi... Lời cả cái vụ bằng an đòng đưa chân trên cây cầu khỉ này, có cô Hai hay hỏi cắc cớ làm bạn!

"Mà anh thiệt ngộ, khi không giam mình chi?". Đúng là anh lỡ dại khi vui chuyện khoe cái vụ tự giam lỏng mình ba tháng trời. Nói làm sao để cô Hai hiểu? Câu hỏi này đúng là ná thở thiệt. Anh cười cười nghịch mấy sợi tóc của cô: "Cô Hai nè, mấy bữa đó anh bị điên! Thiệt đó". "Vậy chớ giờ còn điên không? Nghi lắm!". "Mấy người thần kinh, không hết được đâu, khi này khi khác nó trỗi nó dậy, cô Hai sợ không?".

Cô dứt tay anh ra khỏi mái tóc rồi đứng dậy: "Ờ, em hông thấy ai điên như anh! Thôi đi về, má la!".

Nắng xiên qua lá dừa ken dày, một vài giọt đọng long tong! Anh lẩm nhẩm: "Ừa, cô Hai về!".

 o0o

"Nẫm nè, mày lấy đinh chốt cái này lại luôn đi. Tau thử ba tháng. Không phải là tau kiên nhẫn hay không, mà là mày đó. Mỗi ngày hai bận đưa cơm, được không?".

Thằng Nẫm tròn con mắt: "Ông mắc chứng gì?". Anh đâu thể nói lý do lý trấu cho nó được. Anh lại cười cười: "Tau học hát. Ba tháng nhập thất, xong xuống núi làm danh ca. Lúc đó cho mày làm ông bầu!". "Tui hông ham. Nhưng cứ đưa tiền tháng đây. Ngày hai bận tui đem cơm cho. Thử coi cái nước lầy của ông tới đâu!".

Thằng Nẫm đóng chốt cái đinh cuối cùng vô cửa. Miệng vẫn còn ngậm một cái đinh khác, giọng nó nghe như bị đớt: "Ông rèn tánh kiên nhẫn chớ gì! Không thành công cũng thành... cứt, ha ha. Ba tháng sau ông ra khỏi cái chuồng này, chắc ú nu ông địa!". Nó cười nắc nẻ một chặp rồi nghiêm giọng: "Lỡ mà cháy nhà, ông thành con vịt quay!".

Đó. Anh tự giam mình vậy đó! Trước tiên, cái món tự giam này sẽ đỡ đi khoản cà phê sáng (đừng tưởng là hông bi nhiêu, cứ lấy giấy viết ra mà nhẩm thử, cái bài toán lũy tiến có ngay đáp số liền, nhất là thời mà giá cả leo như chong chóng thế này).

Nhưng lý do thật sự cho công cuộc trú đông kiểu công dân Bắc Cực này, có kê súng vô màng tang anh, anh cũng không dám nói!

Ba tháng là một hạn định cho một phát kiến và huân tập vĩ đại nhất của đời anh: Anh sẽ tập bay! Cỡ thằng Nẫm, sức mấy nó biết, nó hiểu, nó thấu và nó chia sẻ cùng anh vụ bay vi vu này! Mà nói cho cùng, nhân loại mấy ai chia sẻ được cùng anh, cũng như đã từng cho anh em nhà Wright là điên khùng và chỉ thừa nhận họ sau chuyến bay thật và thành công ngày 17.12.1903!

Cái "ai đia" lạ lùng này đến với anh từ cô Nhật, cô bạn gái Nihon mắt một mí là lạ... Một bữa trong điện thoại của anh, cô Nhật nhắn tin: "Café hông?". Và cái độ café đó, cô Nhật chỉ cho anh cái cụm cây xanh bên góc đường rồi nói thứ tiếng Việt tệ nhất mà anh từng nghe: "Cây đó xanh. Mà trời xanh hơn. Misuko thích bay lắm. Bay lên trời xanh. Không bay bằng máy bay đâu!".

Anh cười một mình, tự kiềm chế: Các nàng đến là lắm điều! Nhưng thiệt lạ là, đêm đó, anh suy nghĩ mông lung để cố tìm ra một món quà cho cô bạn người Nhật. Vậy đó...

 o0o

Thực ra, bay như thế nào, nói theo ngôn ngữ bi giờ, "biết chết liền", song trong anh có một niềm tin kì ngộ, thôi thúc đến mãnh liệt, rằng, anh sẽ là người đầu tiên trong nhân loại này bay được bằng chính đôi tay và ý chí của mình mà không cần gắn thêm bất kì một loại động cơ thô sơ hay vi diệu nào cả!

Anh gặp Misuko ở một lớp học võ karate. Nào có phải anh ham hố lên đài giật đai gì đâu, chỉ là giết thời gian bằng cách đó. Con người đôi khi không biết xả năng lượng thừa vào đâu...

Misuko – mà anh khiếm nhã đề nghị là My Sake, rượu sa kê của tui – có một đôi mắt Nhật (tất nhiên rồi) với chỉ một mí. Cô đến cái lớp học võ này cũng với một mục đích không dính dáng gì đến tinh thần của môn võ dân tộc của cô. Đơn giản, cô đi thực tập thêm tiếng Việt...

Thân rồi, Misuko kể, tổ phụ của cô là một samurai, kiếm sĩ, nhưng lại là một ronin, không phụng thừa một lãnh chúa nào. Ông tên là Bankei. Một kiếm sĩ khét tiếng của thời trung cổ Nhật Bản!

Anh thốt lên: "Tôi biết Bankei!". Cô Nhật lắc đầu: "Anh không biết. Bankei mà anh nói, là một thiền sư!".

À, ra là tên trùng tên.

Còn cô Hai của anh thì mắt đặc chất Việt (tất nhiên) với hai mí rõ ràng. Một cái mí thừa ra, không để làm chi. Anh gặp cô Hai rất lâu sau ba tháng huân tập cho cái sự bay. Thiệt ngộ, không thăng thiên thì độn thổ, nhưng anh lại thua cuộc ở cả hai món. Nghĩa là, anh bình thường, đi xe đò và đi ghe, nếu muốn thăm cô Hai của anh...

Chuyến thương hồ – nói cho ra vẻ sang trọng, chớ thiệt chỉ là chuyến đi rã vịt bầy cho người ta thả đồng – lạc vô vùng tứ giác cho anh gặp cô Hai!

Đừng có tưởng bở. Cô Hai hông có chơn chất hột vịt với bộ bà ba đen rặt ròi mùi Sơn Nam. Cô Hai là cán bộ thú y – kĩ sư nông nghiệp ngành chăn nuôi – chặn ghe anh đòi giấy kiểm dịch. Anh và cả cái tay chủ ghe mời cô Hai khi xong việc đi ăn, và tất nhiên lai rai xị đế. Cô Hai hạ gục anh còn nhanh hơn cô Nhật hạ anh trên sàn karate. Ngữ thư sinh, mấy ly xây chừng đã thấy đất trời quay mòng mòng, vậy đó...

 o0o

Nẫm à Nẫm ơi! Mày mua giùm tao cái thẻ cào được không? "Xời. Ông tu gì lạ. Người ta nhập thất thì tịnh thân. Ông còn xài điện thoại di động, sao thành được! Đút tiền qua đây tui mua cho!".

Anh biết chứ. Nhưng ngồi – và cả nằm nữa – trong cái phòng trọ này hai chục ngày qua, anh thèm quá loài người phía bên ngoài. Và anh thầm cảm ơn cái điện thoại di động.

Cái tin nhắn đầu tiên là cho Misuko – My Sake. Nhưng anh không nhận được câu trả lời. Bực bội, anh tắt luôn cái điện thoại và tiếp tục tập bay...

II

Đến ngày 89 thì coi như công cuộc tập bay của anh thất bại thảm hại. Nhưng không thành vấn đề. Không một chút muộn phiền hay băn khoăn, anh tự mình đập cửa chui ra trước con mắt kinh ngạc của thằng Nẫm...

"Bộ mày thấy ma à Nẫm?". "Ma gì. Ông soi gương chưa. Nhìn y chang con gà công nghiệp. Mà đáng ra mai ông mới xả thất mà...". "Tao thèm café quá. Mày rảnh không, đi với tao...". "Thôi, tui dòm ông thấy lạ hoắc, sờ sợ. Ông đi đi! Mà đi có nổi không, có nhớ đường không?"...

Trong tay anh là cái điện thoại. Và như một thứ phản xạ vô thức, anh bấm nhoay nhoáy. Người ta dùng khái niệm thế hệ ngón tay cái để chỉ những người đồng trang lứa với anh, sống với những loại tin nhắn. Trao đổi bằng tin nhắn. Tỏ tình bằng tin nhắn. Thậm chí, ở xứ sở của My Sake, người ta còn viết tiểu thuyết bằng tin nhắn điện thoại, lên thành hàng best seller – best sellers go cellular. Không có nó, nhiều người sẽ bị trầm cảm mà chết...

Cái tin nhắn đã bay lên trời. Không có một phương thức nào để bảo nó quay về. Anh thở dài...

Lẽ ra, anh nên phơi nắng vài ngày cho da dẻ trở lại màu quen thuộc. Nhưng chẳng sao. Anh tự an ủi mình: "Có khi mắt một mí không nhìn ra màu da đâu!".

 o0o

"Anh có biết diện tích của cánh đồng này hông?". Cô Hai lại cắc cớ hỏi. Biết chết liền. Cái tứ giác Long Xuyên rộng mênh mông nối liền ba bốn tỉnh miền Tây, biết con số làm chi cho thêm nặng đầu. "Nó hẹp hơn ngực cô Hai!", anh ba trợn buông một câu...

"Đồ cà chớn! Ăn nói vậy em hông chịu được!". Cô Hai của anh trợn mắt như sẵn sàng đạp anh lọt xuống cái mương nước sau hàng dừa kia. Nhưng anh biết, cái câu ba trời vừa buông nó có một tác dụng nhất định nào đó.

Anh nằm ngửa, gối đầu lên đùi cô Hai. Nắng vẫn xiên xiên qua mấy đọt dừa. Thằng đàn ông nào cũng vậy, một triệu năm trước và nhiều triệu năm sau, dẫu ra cái điều ta đây phái mạnh, giống đực, sức dài vai rộng, vẫn luôn muốn được vỗ về, nưng niu. Trẻ nít và ngây thơ, như ông Adam bị dụ khị cắn ngập trái táo thuở vườn địa đàng chưa du nhập cúm gia cầm...

"Cô Hai biết không? Hồi đó anh tập bay...". "Tập bay?". "Ừ... Anh tập bay, tự nhốt ba tháng, hay chính xác hơn là 89 ngày! Là cái đận mà cô Hai nói anh bị khùng đó... Mà anh khùng thiệt!".

Hấp dẫn à, kể nghe chơi...

Anh ngước lên, chạm vào đôi mắt nâu thuần Việt của cô Hai. Đôi mắt thuần Việt này háo hức, tò mò, tìm kiếm những gì lạ lùng nhất trong đời sống con người. Những thức lạ ấy có thể nuôi dưỡng con người qua nhiều năm tháng để trốn lánh cái cơ cực đối diện/đối phó/sống...

Thằng bạn anh làm ở một tờ báo điện tử từng thở dài: "Bài tao viết chưa bao giờ được lọt vô top 10 bài được đọc nhiều nhất, dù luôn có tính vấn đề. Cái top ten đó luôn là những tin bài tình tiền tù tội cướp hiếp giết!".

Một đàn anh thi sĩ nổi tiếng làng nghệ ở Sài Gòn, vốn mua được cảm tình thiên hạ bằng những vần thơ nhẹ như mây, tinh tế như một con robot Nhật Bản, lại khoái coi phim xã hội đen máu chảy đầu rơi. Và đại ca thi nhân giải thích (hay biện minh) nhẹ tênh: "Xem để thấy xã hội mình đang sống đáng yêu hơn nhiều!".

Xào ơi, phim ảnh hư cấu, anh chỉ biết thở dài...

Anh đã bắt đầu chương trình tập bay của mình bằng bài học Zen. Xả hết những suy nghĩ, để cho thân thật nhẹ, tâm thật nhẹ... Ngồi kiết già thẳng lưng trên chiếc tọa cụ, anh hơi nhắm mắt và để mình trôi đi, trôi đi...

"Anh bay dài vô tận. Mỗi ngày bay một chuyến. Hay hai chuyến. Cô Hai có biết cái cảm giác trôi mình vào mây, nhẹ, tơi, xốp, thiệt là đã không!".

"Xời. Năm ngoái đi tập huấn ngoài Hà Nội về dịch cúm, em cũng bay bằng máy bay, cũng chui qua mây. Tập làm chi anh ơi, có tiền thì đi du lịch bằng máy bay, dễ òm hà...".

Cũng như thằng Nẫm, không cách chi anh có thể đưa cô Hai đến với miền bay của anh. Cô Hai miết ngón tay trên má anh: "Bay được thiệt ở ngoài đời, em cưới anh liền tay. Bảo đảm mình giàu chắc!". Thì đúng, chỉ cần vài chuyến biểu diễn kiểu người nhện trong phim, hốt bạc triệu bạc tỷ ngay chớ gì.

Không dưng trong anh trào lên biết bao cảm giác yêu thương. Cái nghèo miên viễn tù đày cột con người ta trong cái ước mơ đơn giản mà thiêu đốt kinh người: Phải làm giàu! Nhà cô Hai nghèo. Có chút hương sắc với tấm bằng kĩ sư, là cái lưng vốn trời cho/người cho, cô Hai phải tính toán sao cho cái lưng vốn ấy sinh lãi, lãi càng cao càng tốt...

Cho nên rạch ròi ra, anh là một thứ bồ bịch cho qua ngày đoạn tháng, dẫu thằng bồ chính thức của cô Hai chưa thấy xuất hiện bao giờ. Anh, thằng thương hồ đi rã vịt đàn theo chỉ dẫn mối lái của thằng Nẫm, sống trên trời bằng những chuyến bay tâm tưởng, chỉ có thể mơ và chơi với cánh đồng cô Hai những ngày tự do hiếm hoi còn lại của cô. Mai này, anh có trúng vài chục chuyến thương hồ mùa dịch cúm, cũng khó lòng mà có được cô Hai này đây...

Anh quờ tay níu cô xuống, nghe mình đẫm trên phù sa cánh đồng tứ giác mênh mông hương lúa, hương bùn...

 o0o

Mắt một mí, hóa ra không như anh nghĩ, đã phát hiện ra cái sự trắng da dài tóc của anh. Anh đọc thấy trong đó như là một nỗi kinh hoàng chứ không phải sự ngạc nhiên. "Anh nằm bệnh viện chứ không phải đi công tác xa, đúng không?".

Nếu thế giới bớt đi sự cật vấn nhằm giải tỏa thắc mắc, hẳn sẽ không có nhiều cuộc xung đột, từ xung đột sắc tộc cho đến xung đột chính kiến. "Đúng vậy. Hay chính xác hơn, tôi tự giam mình ba tháng qua...". "Tự giam mình?".

Anh thở hắt ra. Và bằng tất cả sự can đảm đàn ông mà anh có, anh nói nhẹ, và cũng thật nhanh: "Tôi tập bay!".

My Sake dòm anh. Rồi dòm ra chòm cây xanh bên ngoài cửa sổ cái quán nhỏ. Như là cô đang định thần lại. "Anh nói là anh tập bay? Tập lái máy bay?".

"Không. Tôi tập bay, như Misuko từng mơ...". Anh nghe cô bạn Nhật thốt lên một tiếng nhỏ và rồi cô kịp đưa tay lên bụm miệng. "Misuko hiểu rồi...". Không chắc cô đã hiểu. Một thiên tài cỡ Da Vinci mà phải nhiều, rất nhiều thế kỉ sau nhân loại mới hiểu, thì cỡ anh, đối diện đây, ngay trong thời điểm tê zero này, còn lâu lắm My Sake mới hiểu được!

"Bankei từng bay đó, anh bạn của Misuko ạ! Ông đã từng bay trên những cánh đồng lúa mạch. Bay qua những rừng hoa anh đào. Ông nổi tiếng là một kiếm sĩ không thất bại bao giờ chỉ vì ông biết bay, anh có hiểu không!".

Bây giờ thì đến lượt cô cho rằng, anh không hiểu cô... Những nghịch lý trong từng cái va chạm đời sống luôn xảy ra như thế...

Để Misuko kể anh nghe về một trong những chuyến bay của Bankei, nhé...

Anh cười: "Misuko không cần kể. Tôi đã bay cùng với Bankei như thế. Tôi sẽ nói cho Misuko nghe về một chuyến bay!".

III 

Imbe là một ngôi làng nhỏ, gần như vô danh ở Yokoyama. Sau rất nhiều những cuộc chém giết vinh danh Kiếm đạo, những ngày cuối đời, Bankei đã lui về đây ẩn dật. Cái ngôi làng nhỏ chuyên làm đồ sứ mỹ nghệ thuần thủ công này luôn tìm được sự bình an cần thiết cho từng tảng cao lanh và cả từng con người...

Misuko rất tự hào về Imbe. Cô cũng biết làm những món đồ sứ nho nhỏ. Cái nghề truyền thống ngỡ thuần chất Nhật này, hóa ra lại được mang từ Trung Quốc sang kể từ thời Tống. Thỉnh thoảng cô kể anh nghe về ngôi làng nhỏ gần như không chịu ảnh hưởng bởi cuộc cách mạng công nghiệp ào ạt của xứ Phù Tang.

"Nó đang dần trở thành một địa chỉ du lịch hấp dẫn cho du khách khắp nơi trên thế giới!". Anh lẩm nhẩm: "Kiểu du lịch làng nghề Việt Nam đó mà...". "Misuko cũng có đi vài làng nghề ở miền Bắc, nhưng nó kịch quá...".

Anh hiểu. Dù gì đi nữa, cách làm của người Nhật bao giờ cũng khoa học hơn.

Bankei, thiền sư mà anh đã đọc, là một người quật cường. Chính ông đã tự mình thoát khỏi sức ảnh hưởng của Thiền tông Trung Hoa để khai sáng đường lối Tâm bất sinh. Nó cũng tương tự như Imbe, ngôi làng nhỏ của Misuko, đã thoát khỏi những khuôn mẫu sành sứ của thời Bắc Tống để có riêng cho mình một cá tính không lẫn vào đâu.

"Bankei kiếm sĩ thực ra là một biệt danh. Ông ấy đã thoát khỏi những bài học cũ của kiếm đạo, tự mình khai phá một trường phái mới. Người ta gọi ông là Bankei của kiếm thuật. Một cách ví von...".

À, ra thế.

Khi anh kể cho Misuko nghe về một chuyến bay chung cùng Bankei kiếm sĩ, cô đã cười khúc khích rồi cầm tay anh: "Anh thật là may mắn. Misuko chưa bao giờ bay được như thế!". Bàn tay của cô bạn Nhật nhỏ nhắn nhưng ấm, và đầy tin yêu! Anh đặt một bàn tay khác lên đó và nhìn sâu vào đôi mắt một mí.

Anh muốn nhiều hơn thế, rất nhiều hơn thế...

 o0o

Khi anh nộp đơn xin nghỉ việc, ông sếp đã tròn mắt vì ngạc nhiên: "Mọi thứ đang tốt mà!". "Tốt cái con khỉ...", anh gầm gừ!

Và đúng như kịch bản, mọi thủ tục được duyệt cái rẹt sau cái tổ hợp từ cay cú trên. Anh nhẹ tênh cầm lấy cái quyết định và mớ tiền còm để quay về căn phòng trọ. Và thằng Nẫm đã giúp anh đóng chốt cái đinh cuối cùng. Cũng chính thằng Nẫm đã mối lái cho anh làm một khách thương hồ ba mớ sau ba tháng của một công cuộc huân tập vĩ đại nhất đời anh...

Anh nằm trên khoang trước dòm lên trời. Không thấy sao. Và đêm cũng không có trăng. Vài cụm mây ít ỏi vần vụ. Tiếng máy nổ phành phạch, đều đặn và đơn điệu. "Về phương Nam lắng nghe cung đàn...", anh lẩm nhẩm hát. Bài hát buồn chi lạ. Mà lão nhạc sĩ này, vốn gốc xứ Quảng, từng viết đẹp và sang trọng kiểu hoàng hạc bay bay mãi bỏ trời mơ, giờ, lại não nề thang ngũ âm Nam bộ rặt ròi, đáng nể thiệt...

"Xị rượu heng, cậu trai?". "Có lý đa...". "Ờ, đêm sông nước không chi ấm lòng bằng xị đế con khô, cậu trai!".

Chủ rã, thô ráp và góc cạnh bày mâm ra. Anh nhẩn nha uống từng chút lửa cháy. "Nè chú, chú có bay bao giờ chưa?". "Tui cả đời sông với nước, có leo máy bay bao giờ đâu cậu trai". Anh thở dài: Ờ ha...

Ở đời, nếp nghĩ quán tính hằn sâu. Khi nói tới bay là bất di bất dịch, con người ta gán ghép liền với chiếc máy bay.

"Cái cô Hai đó thiệt ngộ. Cậu trai rồi cũng thủng thẳng tính đi chớ. Ông bà mình nói, cưới vợ thì cưới liền tay đó cậu trai!". "Chú ôi, người ta cũng chưa có thiệt lòng ưng cái bụng đâu. Mà tui còn lông bông có khác chi chú đâu. Họ cần là cần cái nhà, cái đồng lương căn bản vững vàng... Nói chi chuyện đó thêm rầu cái bụng chú, mình uống đi! Rồi thủng thẳng tui kể chú nghe tui đã bay thế nào!".

Lại nghe lửa cháy trong người. Misuko. Và ngôi làng Imbe bé nhỏ chạy về trong anh! Lạ quá, chỉ sáng mai đây thôi, anh sẽ gặp cô Hai, sẽ lại là phù sa hương đất hương lúa hương bùn rặt ròi giống Việt, sao mơ tưởng chi tới cái xứ Phù Tang xa hun hút và lạ hoắc lạ huơ kia.

Nhưng anh không thấy nó lạ. Mà ngược lại kia, rất gần gũi, thân thuộc.

"Nói nào ngay cậu trai, tui sợ ra khỏi cái ghe này tui không sống được. Không cách chi tui nghĩ, con người mình có thể rời khỏi con sông, mặt đất. Bay là là như chim, mà mình thì không có lông, không có cánh, có ngày rồi cũng chết mất xác!".

Anh cười cái cười độ lượng của một người trên cơ: "Hồi xưa thần tiên bay tá lả đó chú!". "Tui mời cậu trai ly này. Với tui thì cứ bằng an với sông nước dầu máy, lấy vợ đẻ con, rồi dựng vợ gã chồng cho tụi nó! Tui không ham bay với bổng chi hết. Ở đâu có kiểng chùa, mình ghé vô thắp nhang khấn trời khấn phật phù hộ độ trì, vậy thôi chú!".

Ôi chao, để kiếm được một đời sống bình an như ông chủ rã này, thật không dễ. "Chú tu bảy mươi đời trước, nay mới được vậy đó". "Cậu trai nói chơi. Tui thấy dân thành phố trắng da dài tóc, ăn diện, ăn xài thả giàn, mới là tu bảy mươi đời trước đó!".

 o0o

Thực thì anh nhận ra sự ám ảnh của My Sake cũng khá muộn. Khi nhận cái tin nhắn nói cô đi Sapa vài tuần, anh gần như hoảng kinh. Ngồi thần người rất lâu, anh tự hỏi mình vì sao lại thế? Câu trả lời rất mơ hồ...

Có thể, là sự cô độc chăng? Hay cái hơi ấm bàn tay đã trở thành một thứ ám tượng? Anh không giải mã nó. Rốt ráo với chính mình cũng chẳng để làm chi hết. Vì có rốt ráo, cũng đâu còn cách ứng xử nào khác...

Anh chưa đi Sapa bao giờ. Nhưng anh cũng không đủ khả năng để đu gió theo cô bạn Nhật chuyến đi này, dù anh rất biết, cô sẽ rất ưng ý nếu có anh đi cùng. Nhưng anh mặc cảm với nhóm bạn đồng hương của cô, có một chàng lỏng khỏng lúc nào cũng cầm trên tay một cuốn sách. Dường như cả nhóm ấy không mấy thiện cảm về mối quan hệ của Misuko và anh...

Anh gửi một tin nhắn: "Đi bình an. Về bình an. Mình rất nhớ bạn!". Câu trả lời là một biểu tượng khuôn mặt cười. Nó không chứa đựng một cảm xúc thật nào hết! Nó chỉ là một thứ biểu tượng ngầm hiểu rằng, tôi đã nhận được thông điệp của bạn...

Imbe. Imbe. Một ngày nào đó, anh sẽ đến Imbe, không bằng cách đóng cửa tập bay, mà sẽ bằng đôi chân vạn dặm và cái ba lô lữ hành, như những người bạn Nhật trẻ trung đang sải chân hành hương trên xứ sở của anh...

Thế mà chưa trọn một tuần, anh đang khắc khoải với chính cái mớ bòng bong tạm gọi là nỗi nhớ thì cái điện thoại di động rung bần bật. Tin nhắn của Misuko, My Sake: "Café nhé?". Và anh như bay đến đúng chỗ có những cây xanh mát mắt hai người. Misuko cười ngường ngượng: "Chuyến đi chán lắm. Mình về thôi!".

Anh biết cô nói dối... Nhưng hề gì. Cô đã ở đó. Cái hơi ấm bàn tay đã ở đó. Nhưng một thứ bản năng cố hữu nào đó cứ ngăn anh đừng bộc lộ hết cảm xúc của mình. Anh tếu táo: "Chắc tại chuyến đi không có mình đó Misuko!".

IV

Điều thật đáng buồn là cô Hai không có ở nhà. Xét giấy kiểm dịch là một người đàn ông không chút thiện cảm. Ông chủ rã hỏi về cô Hai và câu trả lời gần như được ném ra ngay lập tức: Bỏ việc rồi...

Bỏ việc rồi. Hay cô Hai của anh đã tìm được một gã Đài Loan nào đủ để yên tâm cho một tương lai rủng rẻng... Ông chủ rã lén dòm trộm anh như sợ mình đã phạm phải một tội ác tày trời nào. Anh cười ngượng: "Để lên bờ tìm coi!".

Anh biết nhà cô Hai nhưng không tiện ghé vì ở đó, không ai biết anh. Lại là những nỗi sợ vô cớ. Mà đúng ra, có căn cứ chứ. Chớ chi, anh từng tự nhận mình là thằng bồ nhí của cô Hai đó thôi...

Nghe trong dạ đau xót. Em Hai ơi sao bỏ anh mà đi vầy nè. Cái số phone anh em còn giữ đó, ném cho một cái tin nhắn nào có khó khăn gì đâu...

Anh đã ta thán như thế, như cách một cô thôn nữ héo hon gửi lòng mình theo dòng nhạc boléro thời trước 75. Nhưng sự thực, anh nghe mình mất mát... Mấy tay lái vịt tới, anh như cũng không tha thiết gì với việc gả bán mà đếm đồng lời cho một chuyến buôn may bán được. Ơi cô Hai. Ơi Misuko!

Buổi tối, ông chủ rã quấn điếu thuốc rê to đùng ngồi dòm lên bờ và lầm thầm: "Tui đi hỏi rồi. Cô Hai đó lên Sài Gòn kiếm việc. Có khi là cho được gần cậu trai đó...". Ồ. Anh ngao ngán cũng thò tay vào túi quần tìm gói thuốc, rồi rủ rê: "Chú lên bờ với tôi, mình đi kiếm chỗ nào làm một trận cho tơi tả!". Ông già cười: "Nói nghe ngon đó, cậu trai. Chơi thì chơi!".

 o0o

Misuko kể rằng, Imbe chỉ có hai dãy nhà chạy dọc trên một trục lộ chính. Người ta có thể đến Imbe bằng tàu hỏa từ cố đô Kyoto. Có thể tìm mua những món đồ sứ không-đụng-hàng (nguyên văn cô nói, chứng tỏ vốn tiếng Việt của cô đang ngày một khá lên) ở Imbe với giá cả thật thà nhất.

"Không có cạnh tranh ở đấy. Mỗi nhà tự làm ra một thứ sản phẩm khác nhau, không ai giống ai!".

Cũng như con người, những thể protein không bao giờ lặp lại trong cái chuỗi xoắn kép! Anh nói điều đó và Misuko lắc đầu: "Misuko dốt sinh vật lắm!". Anh không tin điều đó, mà hiểu rằng, cô không thật sự nắm chắc những thuật ngữ sinh học ấy bằng ngôn ngữ nào khác ngoài tiếng mẹ đẻ của cô...

"Misuko kể cho mình nghe về Bankei kiếm sĩ đi...".

Anh đã từng bay cùng Bankei, đã hiểu và biết rất nhiều về Bankei, nên việc nghe cô, chỉ là một cái cớ để ngồi lại lâu hơn cái góc quán này. Cô bắt đầu bằng một câu hỏi: "Anh có biết Ronin?". Anh biết. Những hiệp sĩ trung cổ ở Nhật, với tên gọi samurai, luôn phải có một lãnh chúa nào đó để phụng thừa.

Ronin lại khác, họ sống riêng lẻ, đơn độc, không bầy đàn. Người ta xem họ như những kẻ chuyên gây hấn. Nhưng đó là một thứ quan niệm sai lầm và lạc quẻ. Ronin là những kiếm sĩ khát khao tự do! Ronin cũng phải thật sự đủ mạnh mới có thể độc lập sống vá chiến đấu trong một thời đại mà kẻ mạnh là chân lý.

Bankei là một Ronin như thế. Ông đủ mạnh và đặc biệt hơn, đã nâng kiếm đạo lên hàng nghệ thuật với rất nhiều cuộc trình diễn, tất nhiên, thỉnh thoảng là những cuộc trình diễn nhuốm màu máu. Rất nhiều lãnh chúa muốn có ông, nhưng mãi, ông vẫn là một Ronin. Cuối đời, khi ông gác kiếm tìm về Imbe, đã có một kẻ thù tìm đến ông đòi nợ máu!

Người ta kể lại rằng, Bankei đã tay không tìm đến điểm hẹn và bằng một cuộc trình diễn cước pháp tuyệt đẹp, ông đã khuất phục được kẻ thù trong hòa bình. Có lẽ, đó chính là điều Misuko nói về khả năng bay của ông...

Lần nữa, ở góc quán café có cái nhánh cây xanh này, anh tìm bàn tay cô và thì thầm gọi: My Sake. My Sake! Cô ngoan ngoãn để bàn tay nhỏ nhắn của mình trong tay anh và thú nhận, cô nhớ anh không chịu nổi những ngày ở Sapa mù sương, và cô đã quay về đây...

 o0o

Một ngày trong 89 ngày tự giam lỏng mình, anh đã gần như đạt được mục đích bay. Nhưng oái oăm, khoảnh khắc mà anh cất mình lên khỏi mặt đất – trạng thái phi trọng lực theo cách nói của vật lý học – lại chỉ có mình anh biết. Bởi đơn giản, trong trạng thái đó, anh đã không thể đập được cánh cửa để bay ra ngoài.

Vậy là, chỉ mình anh biết điều đó, rằng, anh có thể bay. Hay đúng hơn, anh đã từng có thể bay. Bởi ngay sau khoảnh khắc thần diệu ấy, anh biết chắc mình sẽ chẳng bao giờ có thể thoát khỏi sự ràng buộc trọng lực thêm một lần nào nữa!

Cùng với niềm phấn khích là nỗi đau vô bờ bến. Hóa ra, anh chỉ có thể là siêu nhân trong một tích tắc và sau đó, anh là người-rất-bình-thường!

Những chuyến bay sau đó, như chuyến bay cùng Bankei, chỉ có thể là những chuyến bay của tâm tưởng…

Cũng ngày ấy, thằng Nẫm đã đút qua khe cửa cho anh một cái hộp carton nhỏ dán giấy hoa và có thắt nơ. Đó là quà của Misuko gửi qua đường bưu điện. Có lẽ, cô gửi thay cho lời cảm ơn vì những buổi trò chuyện cùng anh đã giúp cô có thêm nhiều cơ hội nói tiếng Việt. Hay cũng có thể, đó là cách cô bày tỏ một lời xin lỗi vì một cú chém mạnh vào cổ khiến anh choáng một lần song đấu trên thảm karate...

Là một hộp nhạc vặn dây cót với hai thiên thần bé nhỏ hân hoan nhảy múa. Trời ạ, trên mỗi thiên thần đều có một đôi cánh, như một vết cắt lần nữa vào nỗi đau của anh.

Anh cũng từng nhận quà của cô Hai. Đơn giản và thực tế hơn nhiều: một bịch khô đủ nặng để anh và ông chủ rã rỉ rả trên sông nước miền Tây. Đưa bịch khô cho anh, cô Hai còn nhấm nhẳng: "Nè, liều liệu mà uống. Thần kinh như ông tướng, đừng có đua sức với người ta. Nhớ mà giữ sức đó...", và cô nháy mắt táo tợn, đầy dụng ý...

Anh còn tham lam, vừa cầm bịch khô vừa tranh thủ cầm tay cô, cũng bằng cái giọng hoang đàng tỉnh rụi tếu táo thay một lời chia tay: "Vụ sức khỏe thì em Hai yên tâm à. Chỉ sợ là ai kia không có chờ được thôi!". Cô Hai nhéo anh: "Khỉ khọt vừa thôi. Không chừng có ngày em lên Sài Gòn tìm anh bắt đền à!".

Giờ thì cô Hai của anh đang ở Sài Gòn thật sự, nhưng cái khoảnh đất mênh mông với gần chục triệu người dưng nước lã này, tìm đâu ra em Hai?

Thằng bồ nhí nhỏ nhoi của em Hai đang ngồi nhớ lung tung đây em Hai à. Em Hai. Misuko – My Sake. Những dịu ngọt hương đất hương trời của anh, biệt tăm đâu hết rồi...

Ước chi anh lại bay được như cái khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà anh đã trải qua, một mình... Ước chi ngày giờ này lang thang giữa phố, anh đụng mặt cô Hai cái rầm để rồi hai đứa chưng hửng ngó nhau, rồi ôm nhau thiệt chặt mà sướt mướt tâm sự cái nỗi niềm. Hay ước chi cái điện thoại của anh lại run lên bần bật để mở ra nhận ngay tin nhắn của Misuko: "Café không?"...

Không dưng, anh thấy mình giống một lão Ronin già cô độc và trần trụi quá đỗi giữa cõi người. Giá mà anh bay được...

V

Mile High Club, nghĩa bóng chỉ những người thích... mần chuyện đó trên cao, đặc biệt là trên máy bay! Bên Tây ngộ, đời sống no đủ vật chất biến tướng lắm thứ bệnh học cả sinh lý lẫn tâm lý... Anh hỏi Misuko về chuyện này, cô gái Phù Tang mặt ửng đỏ: "Misuko không biết đâu!".

Lần nữa, cô lại nói dối anh. Nhưng có điều, anh nhận ra, so với cô Hai, Misuko mang chất đông phương nhiều hơn, dù xét nhiều phương diện, Nhật Bản vẫn tiệm cận với Tây phương nhanh hơn và gấp gáp hơn cái miệt vườn của cô Hai anh. Nghịch lý là vậy đó...

Đêm đó, anh và Misuko đi bộ ngoằn nghèo theo con đường tàu lửa dẫn vào nội ô thành phố. Cô bạn người Nhật đã rất muốn ngồi lại cái chiếu nhậu lề đường của một nhóm thanh niên nhưng anh thì ngại. Cái vẻ táo tợn của chiếu nhậu đó khiến anh e dè những thất thố nào sẽ đến... Misuko đột nhiên hỏi anh: "Nhưng sao lại là Mile High Club?". Anh xoay lưng chắn gió và mồi cho mình một điếu thuốc, rồi chầm chậm trả lời: "Một người có thể bay được thì phải biết về một club như thế, Misuko ạ...".

Cô lắc đầu: "Bịnh quá!". Anh trả lời bằng một câu hỏi: "Misuko đọc Dan Brown rồi chứ?". "Phải, Misuko đã đọc The Da Vinci Code, bản tiếng Việt, mua ở lề đường, sách lậu đó. Nhưng nó liên quan gì đến Mile High Club?". "Có những nghi thức tôn giáo ngỡ là hủ lậu, My Sake ạ, nhưng bản chất lại chính là tôn vinh giá trị thực của loài người. Dan Brown nói rằng, khi hai cơ thể nam nữ hợp nhất, con người đạt tới tính Không - Giác ngộ! Bay cũng thế. Và Mile High Club, nhìn cách nào đó, nó cũng thế...".

Cái đèn đường đổ một vệt sáng trên khuôn mặt Misuko và anh thấy cô đang mỉm cười. Một nụ cười rất Nhật! Rất khó hiểu! Nhưng anh biết, đừng bao giờ cố giải mã người nữ!

 o0o

Lần đó vui chuyện, anh nói cô Hai nghe về cú bay tuyệt hảo của mình. Say sưa như quên hết cả thời gian không gian chung quanh, cho đến khi anh ngẩng lên, thấy mắt cô Hai đẫm nước... Anh hốt hoảng: "Chuyện gì em Hai?".

Cô không nói gì, chỉ đưa tay ôm lấy mặt anh, như nâng niu, vỗ về. Rồi cô bảo anh: "Nằm xuống đi, anh của em!".

Anh ngoan ngoãn nằm xuống cái vạt đất tinh khôi, có nắng vàng xiên qua mấy đọt dừa. Cô Hai ngồi đó nâng đầu anh bỏ lên lên đùi cô và mắt nhìn đâu đâu xa lắm. Rồi cô Hai nói nhỏ: "Tội nghiệp anh!".

Ôi chao, anh nào biết vì sao lại tội nghiệp như thế. Có thể, cô Hai của anh cho là anh vẫn còn mắc cái chứng thần kinh phân liệt nào đó... Nhưng những kinh nghiệm xương máu trên cõi đời ngắn mà anh đã đi cho anh cái mẫu số này: đừng cố giải mã người nữ!

Vậy đó. Cuộc tình cô Hai. Cuộc tình phù sa hương lúa dịu ngọt của anh ra đi không một nguyên cớ. Anh cũng không cố giải mã nó. Chỉ cầu trời cho cô Hai của anh bình an...

Vậy mà một ngày đẹp trời, anh nhận được một cú phone. Đầu dây đằng kia lạ hoắc: "Tôi nghe một người bạn kể anh từng tập bay và bay thành công. Có phải vậy không?". Anh ngạc nhiên: "Một người bạn kể?". "Phải. Một cô gái miền sông nước! Nếu đúng vậy, thì có thể gặp anh được không?". Gặp ư? Để làm gì nhỉ? Nhưng điều anh đang thật sự quan tâm là, cai cô gái miền sông nước đó, đích thị là cô Hai cua anh, cô ấy ở đâu! Và anh hấp tấp: "Được. Được mà. Hãy cho một cái hẹn!".

Đó là cả một sự u ám. Một đôi mắt nhìn-chẳng-thấy-gì ẩn sau một đôi kính nhiều vòng đồng tâm, cái bắt tay hờ hững. Không một lời giới thiệu nhân thân, người đối diện anh dùng muỗng xúc từng hớp café một cách lập dị và lầm thầm: "Tôi muốn thương thảo với anh về chuyện bay đó?". Anh trả lời như một cái máy: "Tôi muốn biết về người đã kể cho anh nghe chuyện tôi bay?". Người kia vẫn nhấp từng muỗng café: "Thì đó. Đó là thứ để thương thảo!". Anh như bấn loạn: "Tôi chẳng hiểu gì...!".

Thứ này, cần phải giải mã!

 o0o

Đêm lang thang ở đường rầy xe lửa theo lời rủ rê của My Sake, anh đâu biết, đó là đêm chia tay với hậu duệ của kiếm sĩ Bankei lừng danh. Mãi, cho đến khi hai cẳng chân anh mỏi nhừ, anh liếc trộm sang cô và đề nghị: "Misuko này, kiếm một quán đêm nào đó nhé...". Cô ngồi bệt xuống một hòn đá và ngoắc tay anh. Anh lẳng lặng ngồi kế bên cô. Misuko đột nhiên quàng tay qua vai anh và anh cũng thế, như một phản xạ. Mái tóc cô rất dày, anh luồn qua đó, tìm chút da thịt nóng ấm của cô sau vùng tóc.

Anh đang tìm kiếm môi cô thì một vệt đèn pin lóe sáng và giọng cười độc địa của mấy chàng thanh niên rửng mỡ khiến cuộc kiếm tìm phải đột ngột dừng lại. Cả hai cùng ngượng ngùng đứng dậy.

Anh đưa Misuko ra bờ kè. Cái quán nhậu bình dân bên bờ kênh một thời xác thối, giờ được kè lại và khuya lơ nào cũng dập dìu tài tử giai nhân. Misuko gọi một chai beer ướp lạnh. Anh cũng thế. Và cứ trần trụi beer như thế mà cụng va cụng vấp vào nhau. Nhưng bàn tay anh thì lần tìm bàn tay cô dưới bàn, vẫn cảm giác ấm và nóng dù đêm đang lạnh dần...

Tang tảng sáng, khi những kẻ ăn đêm cuối cùng đã rời cuộc chơi, anh dìu Misuko đứng dậy. Cô say nhiều và đề nghị anh đưa cô về phòng trọ. Ở đó, Misuko nằm dài mệt mỏi còn anh ngồi tựa khung cửa sổ tìm mặt trời sau những cao ốc hun hút cao...

Ngồi bao lâu, anh không thể nhớ. Cho đến khi anh nghe một hơi ấm cọ xát vào anh và giọng Misuko thì thầm, thì thầm: "Bay đi, bay đi, bạn thân yêu của Misuko!", thì anh như sực tỉnh! Misuko - My Sake hiện ra tươi mới. Cô đã dậy, vừa tắm xong, mái tóc còn ướt.

Anh nhảy phóc xuống khỏi cửa sổ, đứng đối diện cô, và riết cô trong vòng tay của mình, rất chặt, như sợ cô sẽ biến mất...

Khi mặt trời lên cao và phố xá bắt đầu cho một ngày cấp tập xoay chuyển, anh chia tay Misuko. Cô đưa anh ra đến đầu con hẻm và nhoẻn cười: "Đừng bao giờ quên Misuko nhé!". Ôi, bài ca bất tận của những người con gái đây mà...

Anh đâu có biết, mãi mãi, Misuko không trở lại. Hôm sau đó, và sau đó rất nhiều nữa, anh đã đi tìm Misuko, tìm mãi, tìm mãi mà không hề thấy. Cô đã trở về Imbe, hay trở về với tổ phụ Bankei của cô để phi thân, để bay trên những tầng cao khác, anh không thể biết...

Chỉ biết, mỗi lần nghĩ về cô, anh luôn nghe nhói đau trong ngực, phía bên trái!

Anh có đi tìm nhóm bạn của cô. Cái anh chàng lỏng khỏng trong tay lúc nào cũng có cuốn sách ấy dòm anh chứng mực với ngôn ngữ Việt chừng mực: "Về Nhật rồi. Không quay lại đâu. Không biết địa chỉ đâu!".

Ở lớp học karate, cũng không ai biết gì nhiều về Misuko.

Anh ước, được bay cùng cô, được cùng là thành viên Mile High Club, tất nhiên, với một thứ phương tiện riêng có của mình, không lẫn vào đâu, không phải dựa vào đôi cánh của anh em nhà Wright. Những điều ước chẳng bao giờ hiển linh. Cũng như cô Hai ngọt ngào phù sa của anh, tin rằng, một triệu năm nữa, anh cũng chẳng cách nào tìm ra, hay tìm lại cái phù sa nồng nàn hương đất hương lúa xưa cũ ấy!

 VI

"Dễ hiểu lắm. Anh chuyển giao công nghệ bay cho tôi. Tôi trả người đẹp lại cho anh, đơn giản vậy đó!". "Nhưng, bay không phải là công nghệ!". "Đừng quan tâm khái niệm. Anh chỉ tôi cách bay, chính xác hơn, làm cách nào anh bay, chỉ vậy thôi...".

Làm cách nào anh bay? Sao anh có thể nhớ được? Anh dòm lom lom cái gã có nhân dạng phi nhân dạng trước mặt anh, không dưng chợt nhận ra bàn tay mình run run. Bây giờ là thế kỷ 21, giữa một thành phố dẫu chộn rộn và lắm thứ trộm cắp, nhưng để bắt cóc một người con gái như trong film action Mỹ, đâu có đơn giản...

"Cô ấy ở đâu?". "Anh không phải lo. Cứ ngồi xuống và kêu nước uống đi!". Như đọc được cái băn khoăn trong anh, người đối diện tháo cặp kiếng nhiều vòng tròn đồng tâm ra, dòm trở ngược lại anh (lạ, dòm mà như không dòm, cái ánh mắt lạnh lẽo và vô cảm lần đầu tiên anh thấy). Gã nói như thầm thì: "Không có chuyện bắt cóc. Nhưng có những thứ khế ước ràng buộc. Anh phải hủy những khế ước đó bằng cách chỉ cho tôi bay!".

"Lấy gì bảo đảm anh đang có cô ấy?". Anh gầm gừ. Gã kia vẫn nói với anh bằng ánh nhìn-như-không-nhìn ấy, trâng tráo: "Chẳng lấy gì làm tin hết. Hoặc anh tin tôi và ta trao đổi, hoặc không, vậy thôi!".

Gã gọi tính tiền và đứng dậy. "Anh có số phone tôi. Nếu suy nghĩ lại thì gọi. Cô ấy bình an!".

 o0o

Kịch bản là, cô Hai, trong một cuộc buôn bán không thể tính lời hay lỗ, đã sa chân vào đó, có lẽ, gã đó, người-nhìn-như-không-nhìn, có nhiều tiền! Cuộc buôn bán chao ơi, tội nghiệp, nếu kịch bản là đúng.

Anh ngồi trong căn phòng trọ, nơi anh đã từng huân tập và bay, nhắm mắt cố nhớ lại mình đã bay thế nào...

Nhưng cứ lẩn quẩn là, tại sao một câu chuyện hoang đường như thế, được kể lại bởi một người vốn không tin là có thật như cô Hai, lại có thể thuyết phục được gã kia. Hốt nhiên anh rùng mình: Gã đó hẳn phải có gì giống anh! Nếu không thế, hẳn muôn đời, gã sẽ chẳng tin được cái câu chuyện phi lý này...

Thằng Nẫm ghé qua. Nó cũng như anh, thẫn thờ. Lâu lâu nó lại liếc anh. "Ông tính sao?". "Im, để tao nhớ coi hồi tao bay thế nào...!". "Hoang đường quá. Ông khùng mà thằng cha kia điên thứ thiệt!". Anh cảm giác như thằng Nẫm nói đúng.

Anh thò tay cầm điện thoại. Thằng Nẫm tự nhiên cười: "Tui nghe giống tiểu thuyết trinh thám quá!". Anh nhứ nhứ cái điện thoại trước mặt nó: "Mày đi mua cho tao một mớ đinh, cho tao mượn cái búa. Tao sẽ giam thằng cha đó ở trong cái phòng này!". "Rồi ông ở đâu?". "Chuyện nhỏ xíu. Tau ngủ ké phòng mày được không?". "Không. Tui không muốn lây cái tánh khùng của ông!". "OK. Vậy tao ngủ ngoài đường, hề chi...".

Và, anh tần ngần mãi với cái điện thoại.

Nếu có Misuko - My Sake ở đây, anh sẽ ứng xử thế nào nhỉ? Anh sẽ có kể cho cô nghe câu chuyện này và tìm một lời khuyên từ cô? Anh không biết. Nhưng thằng Nẫm đang đúng: Chỉ có mấy người khùng thì mới ham bay!

Anh nhớ My Sake da diết. Thật lạ, khi mà anh ngổn ngang trăm mối để tìm cách đưa cô Hai về với sông nước của cô, thì Misuko lại hiện về, tươi tắn như vừa tắm xong...

"Alo, là tôi đây!". "Anh suy nghĩ xong chưa?". "Có hai điều kiện: Một, tôi muốn gặp người kể câu chuyện đó. Hai, ông phải đến đây và tự giam mình trong ba tháng trong cái phòng trọ của tôi!". Im lặng một lúc, và: "Anh không được gặp người đó trước ba tháng. Chỉ có vậy!".

Rõ ràng là không thể điều đình với cái gã có ánh nhìn-không-nhìn-gì-cả này. Anh đành xuống nước: "Được. Vậy ông chuẩn bị đi. Tôi sẽ nói hết bí quyết!".

 o0o

Cái đinh cuối cùng đóng lại, y hệt lần anh nhờ thằng Nẫm đóng chốt. Chỉ khác, lần này anh sẽ là kẻ đưa cơm cho cái gã đàn ông lạnh tanh trong kia. "Anh ổn chớ?", anh hỏi, chừng mực. Gã kia ném ra một câu đúng tính cách của gã: "Đừng quan tâm tiểu tiết. Tôi tự khắc lo được!".

Ừ, mặc kệ gã. Cuộc đổi chác này, bản chất nó, đâu có như gã kia nghĩ. Vì, anh biết muôn đời, anh cũng chỉ là một thứ bồ nhí của cô Hai. Điều thiêu đốt anh, là những hội ngộ sau ba tháng nữa kia. Và, cách nào đó, trả cô Hai về với cái bờ kênh có mấy đọt dừa và ngọn nắng xiên khoai kia.

Anh lững thững đút tay vào túi quần, đi lang thang tìm một bóng cây xanh nào. Hình ảnh của ngôi làng Imbe thanh bình chạy về trong anh. Một ngày nào đó, anh sẽ đến đó, Imbe, Imbe!

Anh gọi một ly nước. Mồi một điếu thuốc và điện thoại reo. Là gã đó. “Mở cửa cho tôi đi!". "Hử! Sao vậy?". "Tôi muốn ra khỏi cái tổ của anh, chỉ vậy thôi!".

Lại lụi hụi tháo đinh. Anh cũng chẳng buồn hỏi vì sao lại thế. Gã kia cầm vội cặp kiếng và nói như hắt nước vào anh: "Giao kèo coi như xong. Cô gái đó được tự do! Anh có thể gặp. Đây là số điện thoại!".

Anh tròn mắt, cái miệng chắc cũng hả ra to như cái cửa hầm Hải Vân: "Là sao?". "Là tôi bay được rồi. Là tôi không cần phải chết gí ba tháng, anh hiểu chưa! Đó, gọi cho người đẹp của ông đi, và rủ nhau về đây mà xây tổ ấm, một mái lều tranh hai trái tim vàng!".

"Anh bay được rồi?". "Tất nhiên. Nếu không, tôi đâu có ngu dại gì kết thúc cái hợp đồng này nhanh vậy!". Trong anh trào lên cảm giác xót xa cho mình và ghen tị với gã kia. Sao gã có tất cả mọi điều mà anh không có?

Vẫn là cách đọc được suy nghĩ của anh, gã kia cười (hay mếu): "Đừng có ngu mà tưởng cái gì tôi cũng có. Anh đang có hàng triệu thứ mà tôi chẳng với tới được đâu. Cố mà giữ nó!".

Trong anh lại dấy lên một sự tò mò: "Anh bay được. Anh còn bay được nữa không? Tôi muốn thấy...". Gã kia cầm tay anh kéo vào phòng: "Muốn coi thì tôi cho coi! Đóng cửa lại đi!"...

Trước con mắt nghi hoặc của anh, người không nhân dạng ấy xòe tay bay lên, tinh tấn, nhẹ nhàng, huyền hoặc, sáng lòa, như có cả hào quang!

 o0o

Anh gọi cho cô Hai, cô cười khúc khích ở đầu dây bên kia: "Anh khỏe chớ! Thôi quên chuyện em đi. Em ổn, lấy chồng rồi, tuyệt lắm, hạnh phúc mà! Nhưng chồng em ghen, thương em thì để em yên!". "Nhưng, chồng em, cái gã cận thị không ra nhân dạng đó...", anh băn khoăn. Bên kia giọng cô Hai cười giòn tan: "Anh nói về cái người dòm người khác mà như không dòm hả? Lão đó khùng khùng! Gặp anh rồi hả? Tài xế của chồng em đó. Hèn chi, hôm em kể cho chồng em nghe chuyện có một người bạn tập bay và biết bay, ổng cứ tò tò đi theo xin số phone anh! Anh có sao không đó, sao im ru rồi...".

Anh tắt máy và bật cười với chính mình. Lạy trời cô Hai của anh bình yên. Quả lừa này nghe nó mới ngộ nghĩnh làm sao.

Thôi, để mai mốt, anh xách balô lên đường hành hương một chuyến sang Imbe, có khi, chỉ để mua một cái bình gốm và tìm xem trong thanh vắng ấy, chút gì còn sót lại của Bankei trong gió.

Và tất nhiên, biết đâu, anh sẽ lại thấy My Sake của mình tươi rói đứng bên khung cửa sổ!

Viết xong ngày 9.3.2008