Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Thơ Nguyễn Hàn Chung

 

Về nhà mẹ ngủ

 

Về nhà mẹ ngủ. Đêm mưa.

Giọt rơi thấm gối bóng người đâu đây

Uôm uôm tiếng ếch luống cày

Tiếng ve nấp giữa hàng cây ngân dài

 

Về nhà mẹ ngủ. Con trai.

Bàn chân trật khớp trượt dài viễn phương

Thôn lên phố, xã lên phường

Mẹ cha thành ngọn khói hương trên bàn

 

Về nhà mẹ ngủ. Đau ran.

Tuổi con chừ cũng sánh ngang mẹ rồi

Ba đi con mới lên mười

Gánh bưng tần tảo mẹ nuôi học hành

 

Bỏ quê lìa xứ không đành

Lên xe nước mắt vòng quanh, nhưng mà…

Nhớ lời mẹ trách ngày xa

Con sao giống thói đàn bà. Chùi đi!

 

Con từ buổi ấy chia ly

Bây chừ lãng tử xác xi hồi đầu

Về nhà mẹ ngủ đêm sâu

Ngày mai con phải lên tàu ly hương

 

Mấy cây cột điện bên đường

đứng nguyên, con lại tha phương. Đau lòng.

 

Với một bạn văn

 

Thèm rượu không dám nốc

Thèm thịt không dám xơi

Thèm thuốc không dám rít

Thèm gái không dám trèo

 

Kiêng khem đủ thứ thứ

Ráng còn dai mấy mươi

Để khua môi múa mép

Với những thằng dở hơi

 

Không dám thì quá tốt

Tau cũng y như mày

Nhưng mà kiêng để được

Con mẹ gì hở bay?

 

Sống lâu dai như đỉa

Ví phỏng có ích gì

Đảo mất không dám tố

Bạn tù ngoảnh mặt đi

 

Mỗi câu thơ mỗi bợ

Mỗi trang văn mỗi bưng

Bọn quyền quan tàn hại

Cả giống nòi sinh linh

 

Một thời tau bỏ bút

Gãi nỗi buồn đất quê

Không viết gian nói dối

Lù đù như phu xe

 

Đảo mất đắng cuống phổi

Bạn tù nhói cái tim

Sao mày còn lẹo lưỡi

Ói điều không ai tin

 

Con mày sẽ xẹp lép

Cháu mày sẽ rất lùn

Không tin mày thử chết

Bảy ngày sống dậy xem

 

Khi cái quan định luận

Mày chỉ còn nhúm xương

Gia nương mày cứng họng

Đau những lời xỏ xiên

 

Tau biết tau cũng tệ

Đánh võ mồm mà thôi

Nhưng tức không chịu được

Nói cho lòng hả hơi

 

Bạn ơi mình nói thiệt

Chúng ta sắp sửa rồi

Đừng để đời sau lấy

Cứt thay cành hoa tươi

 

TƯỚNG VỀ HƯU

mở mắt chúng ta

 

Mắt xanh

tướng còn đương

cho TƯỚNG VỀ HƯU

hiển lộ trong đời

không biết

người viết TƯỚNG VỀ HƯU

có gặp ông tướng về hưu nào

trong lễ tang mình không nhỉ?

Người cầm bút đời sau

nếu không đủ tài phủ nhận ông

hãy viết khác ông

mới làm ông thỏa ý

Tụng ca ông vĩ đại rất cần

cần cho những người cầm bút phân vân

phẩm tiết như ông hay bẻ cong ngòi bút

Tướng còn đương

Tướng về hưu

cả những tướng quân đã chết

đọc TƯỚNG VỀ HƯU của ông

trên trướng dưới mồ

Mắt ông nhắm rồi

mở mắt lũ văn nô

mở cả mắt chúng ta

những người làm văn chân thực

ở bất cứ nơi đâu trên trái đất

Tâm càng cao thì nhục càng sâu

 

Tự hắn

 

Ngày xưa hắn khao khát

mê thống nhất nước nhà

mê đánh Pháp đánh Mỹ

mơ ngang hàng Hoa, Nga

và với niềm tin đó

hắn tâm sự bạn bè

gia vong buồn lắm chứ

quốc phá mới cần lo

rất muốn tin bọn họ

không bán đất cho Tàu

bán hết cho các chú

nghìn năm nguyền rủa sao

 

Hắn ngây ngô như rứa

mới cày cục làm thơ

khôn lanh như chúng nó

cứ theo gió trở cờ

may mà chạy sang Mỹ

mới phóng túng viết càng

hết lấm la lấm lét

ngó vô đồn công an

 

Không văn bút hải ngoại

không văn hội nước nhà

mai có đi tàu suốt

ai nhớ mình không ta!

 

Tản mạn nhân ngày 20/11

 

Nước Mỹ không có ngày nhà giáo các con ơi!

họ thật sự xem nghề thầy giống như nghề lái xe bus

nghề dạy học cũng là một ngành nghề như bao nghề khác

học trò học xong rồi là có thể quên ngay

Họ không có khẩu hiệu trọng đạo tôn sư

ca ngợi nghề thầy

nhưng dạy trẻ con bắt đầu từ khuyên cha mẹ cho bào thai

nghe dòng nhạc du dương từ trong bụng mẹ

dạy trẻ lên ba lúc nào người ta giúp mình

cũng phải nói thank you very much

làm lỗi phải sorry xin phép phải excuse me

gặp già lão, phụ nữ phải nhường dù mình có ưu tiên

không được đánh trẻ con dù chỉ là cái nhéo

Họ có ngày thầy đâu sao trẻ con ngoan tự chủ

ngăn nắp gọn gàng từ thuở biết đi

ngày nào các con cũng năm điều ê a

mà đối xử với nhau như loài lang sói

khăn quàng thắm vai em mà bắt bạn mình liếm gót

lột cả cái quần lót bên trong xem bạn cởi truồng

Thầy thấy cái ngày này bây giờ đừng có thì tốt hơn

bộ trưởng xem nỗi nhục của giáo viên mình là vui vẻ

cho đến cái tên trưởng phòng cắc ké

cũng hô giáo viên nữ trẻ xinh tiếp quan trên

là nhiệm vụ chính trị hàng đầu

Cái ngày xưa cơm cháo hẩm hiu

bó hoa vườn nhà con tặng thầy tươi hôi hổi

thầy trò mình ra vườn trèo cây hái ổi

những bụi mía mưng các con vặt trụi rồi

Nhưng thầy trò mình sống rất vui

không biến cái ngày vinh danh thành đổi chác

thà như xứ Mỹ nầy tất cả đều theo luật

là đỉnh cao của tình nghĩa thầy trò

có quà tặng nhau chớ sao không

nhưng là cống phẩm của tình yêu

không phải cơ chế xin cho.

 

Tiễn bạn hồi hương



Bạn nói chán nước Mỹ

nên bạn mới hồi hương

đó là quyền của bạn

tôi không muốn lạm bàn 


Về rồi chỉ mong bạn

đừng nói chán Việt Nam

nơi chôn nhau cắt rốn

nói chán là quá xàm

Bạn nói ngán nước Mỹ

toàn bơ sữa thịt thà

nhưng tình làng nghĩa xóm

biết bói tìm đâu ra

Bạn tôi nói quá đúng

văn hóa bọn Tây đầm

đàn ông hành hạ vợ

vô tù ngồi thủ dâm

Bạn về tôi ở lại

cũng là quyền của tôi

tôi làm hai ba job

gửi nuôi trẻ mồ côi

 

Đu càng hay du học

vượt biên, cũng có người

chế bom xuyên cốt thép

cỡi phi thuyền lên trời

Bạn về khôn hay dại

tôi không dám góp lời

chỉ mong đừng than vãn

- Tau lầm rồi mi ơi!