Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2025

Thơ Đoàn Huy Giao

 Khói chiều

 

Lao xuống sân tranh nhặt thóc

đôi cánh tôi tự xếp lại nơi cái nhìn đô thị ngụ cư

không có chân trời nào ngoài kia, không có!

bên cửa sổ

ngoài đại dương.

 

Đang khói chiều tháng giêng

em nhúng tôi vào chợ nông sản ngoại thành

tôi nếm lưỡi tôi vào ngọn lửa từng món ăn vặt

cái lưỡi lung lay hồn phách theo cách ngôn từ lung lay

sắn - khoai mây bay tan - tụ.

 

Mỗi từ nóng chảy trên đồng bãi này

thường giữ lại cho tôi dưới chân đồi có người cày xới

nhưng hương thơm siêu phẩm thì lửa đã

ăn hết phần trăng xanh

ăn cả tuổi xanh - tôi có.

 

Bọt sóng

 

những bọt sóng mắt nâu hư ảo

chợt lay qua cửa sổ

lay qua cơn mơ ngủ

tốt hơn, em đừng bới tìm định nghĩa.

 

ngoài kia, những vong hồn trên bọt muối

máu vẫn còn tiếp diễn

trong đáy lặng câm hậu bối

xa dần, sáng rõ

anh là vật rẻ tiền bụi bám

tự đánh thức cuốn cuồng bên bờ đêm buồn tẻ.

 

Lửa diệt vong

                      

                                          của Hoàng

 

em dồn cả Pnông Pênh

vào thanh sắt nung ngàn độ

cuồng sôi từ Lang Thương xuống Tông Lê Sáp

nơi em cai quản ta như mắt xích

của hoa dại

và thác ghềnh 

thay vương quốc Khơ Me trên đá khắc

cai quản những vị thần bốn mặt   

diễu nhại một biên niên khác

của diệt vong.

                    2009 / 2024

 

Một chút lai lịch

 

Những rặng keo mới trồng kể về lai lịch đất đai này.

Tranh chấp hay hòa hoãn, cười khẩy hay lệ ứa. Cái

chết dở dang còn rì rào trong gió và trong chim chóc.

Tổ phụ của dòng họ tôi trong gia phả được ông tộc

trưởng vẽ vời thêm nhiều chiến công đáng ngờ - theo

quân Tây Sơn ra Bắc. Không thấy nói có vượn kêu

trong phủ Chúa, không thấy nói quân Thanh chống

gươm trà lá bên bờ hồ cười nói như bồ chao.

 

Nhưng chắc là lời kể có lách qua cái không bằng lòng

của cụ tổ bị dấu nhẹm. Ánh sáng của rặng keo đổ lỗi

cho sự lãng quên, cố tình lãng quên trong gió hờ.

Còn thời gian mới đánh tráo tích tụ dưới bóng râm nơi

nắm xương cụ ông yên nghỉ.

 

Có thể có lời nguyền cọng sinh cụ để lại không được

nhắc tới do thói háo danh cố hữu của thế hệ sau.

 

Tôi kính cẩn đốt nén nhang viếng cụ tổ. Nếu có ký tự

nào hỏi thêm tổ phụ tôi thì chỉ có thể khói nhang trả

lời vu vơ trong gió. Hoặc từ huyết thống cố hữu của

tôi thẹn thò mặn chát trong cổ.