Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2025

Thơ Ngô Nhật Đăng

 BÀI CA XÁM

                                                             

Anh mở cái cốp xe già nua màu xám

Hờ hững vắt trên ghế là chiếc áo len xám bị bỏ lại của em

Mặt trời chưa đủ sức xua màn đêm

Gió đuổi mây chạy đến nơi tận cùng thung lũng

nơi con suối rì rào thanh âm xám

Anh nhớ em, anh nhớ đôi mắt xám, nhớ chiếc khăn màu xám và làn khói xám

từ điếu thuốc của anh

nó lẩn vào tóc em không chịu đi và hoá ra nỗi nhớ.

Nỗi nhớ không đen, không trắng, không xanh

thảng thốt mơ hồ như tiếng kêu của con chim có bộ lông màu xám

Khi anh nhớ em, anh nhớ em và anh nhớ

 

em...

con đường dưới bánh xe anh hóa thành màu xám

lang thang trong bảo tàng em gửi anh tấm hình chụp hai con nghê

nó cũng xám, lạ ghê

Anh dừng lại bên đường

nhặt một viên đá xám

Ồ, thì ra nó rất mềm

và mịn màng như làn da em

Bạn anh, nhà địa chất có bộ ria xám bạc nói với anh, đó là betonit

Ôi chẳng lãng mạn gì hết

Hắn cười vào mặt anh:

mày có biết không, thứ đá này ban đầu có cái tên rất lạ

gọi là đá "vô tội vạ"

rồi một chàng địa chất lãng mạn lang thang

nhớ người yêu và làm cho đá cất lên tiếng hát vang:

Phép lạ mang màu xám

 

HỒI ỨC THÁNG BẢY

 

Người đàn bà mặc chiếc áo len màu xám như làn sương mù xám bay là là trên mặt hồ cũng xám.

Và... đám khói xám toả ra từ cái tẩu của một người đàn ông tóc xám ngồi trên cái ghế làm bằng đá xám cạnh bờ hồ.

Nơi ngã tư

Một cô gái đứng chờ đèn giao thông

gió thổi trên mái tóc thiếu nữ bay tung.

Dưới chân cô, gần cái nắp cống sát vỉa hè, một tờ đô la Hàng Mã cháy dở cúng hồn người chiến sỹ trận vong.

Anh bước đi

cúi mặt trong cơn mưa tháng Bẩy

Mưa, đàn ngựa hoang sải vó trên cánh đồng mờ trắng, mưa trắng, chớp trắng, những con ngựa trắng gõ những cái móng bạc trắng.

Xa, là những con đường lồi lõm, những dãy phố liêu xiêu, những dòng sông không chảy, những con đò cắm sào ngái ngủ nhưng những hồi ức còn xa hơn.

Bên hiên một ngôi nhà trắng

Nàng ngồi trú mưa

Có tiếng thì thầm:

- Anh hãy cứ làm những gì mà anh thích như con ngựa hoang

Nhưng đừng làm kẻ hai mang.

- Vậy là sao? - Anh thảng thốt

- Tức là đừng làm tên gián điệp, bọn hai hàng, lũ chó săn khốn kiếp.

Chiếc cầu vồng vắt ngang Vàm Cỏ Đông

Tiếng sấm rớt lại, dư âm ì ầm giữa thinh không:

- Hãy đi đi, bình an, tôi cầu nguyện cho anh

cứ bước về phía trước, đừng bao giờ lui gót

Trên quãng đường đời đằng đẵng của mình

đôi khi anh sẽ gặp những dòng lệ sót.

                                                   

                                         N. N. Đ