Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2025

Thơ Huy Bảo

 Giếng

Tặng Kiệt và chị Trân

 

Ngày mai là một ngày khác

không nỗi đau nào sâu đậm

Kiệt đào và tiếp tục đào

từ khô cằn đất hóa thành một cái giếng

 

ngày mai là một ngày khác

một ngày thích hợp để lạc vào những cảnh quan quen thuộc

vì sai lầm mà con người ta hạnh phúc

họ nhảy múa và ăn mừng dưới ánh trăng

 

người lạ mặt hãy đi tìm niềm vui

người lạ mặt hãy chui vào cái giếng

cái giếng Kiệt đã miệt mài đào

từ khô cằn đất và những bài thơ chết trẻ.

 

Dữ liệu hơi nước

Tặng Bảo Ngọc

 

Đã sáng rồi

dưới sân

đoàn diễu hành

chỉ để lại những cái bóng

 

đã sáng rồi

sao em còn

mơ ngủ

trên mái nhà mùa thu

 

đã sáng rồi

giấc mơ tan ca

bài thơ

lộp độp mùi khác lạ

 

đã sáng rồi

mọi dữ liệu cuối cùng

hóa thành hơi nước

trong nhà ga.

 

Phố

Tặng Bảo Ngọc

 

Em không còn trên phố

liệu phố vắng em có vắng những chùng chình

ánh đèn cao thôi phủ xuống bùng binh

những giáo đường cắn môi mình ngoảnh mặt

 

những cai ngục phì phèo chê thuốc đắng

những tờ lịch để bàn đếm nữa để làm chi

phố vắng em - phố đánh bạc ngã tư

và lễ hội chỉ còn xác pháo

 

anh để đầu trần qua hai làn mưa bụi

phố xa xăm khuất bóng giao thừa

giấc mơ chiều lồng lộng trắng thoi đưa

phố vắng em - phố chẳng còn phố nữa.

 

Cho ngày gió

Tặng Bảo Ngọc

 

Chẳng có gì cho ngày gió

chúng tan vào tóc em

khiến tháng ngày nín bặt

và nước mắt chảy khỏi mái tôn

 

Chẳng có gì cho ngày gió

cái bật lửa đỏ vô dụng

hàng rào gỗ rung rinh

em đã đợi nhưng không đến

 

Chẳng có gì cho ngày gió

tôi nhìn điếu thuốc chết trên tay

nhẩm lại màu của tất cả những cái đầu lọc

hóa ra không quan trọng đến thế

 

Chẳng có gì cho ngày gió

chẳng có gì cho đêm

em đã đợi nhưng không đến

trong sân những xác lá rơi đầy.

 

KAMIKAZE

 

Em sẽ quên trước hết những ngón tay

anh phải sống bằng vài con chữ

rồi thì giọng nói này - thời gian

cũng biến nó thành không thực

tựa một vết mực trên da

rồi thì cái cách em đọng nơi anh

bằng tất cả những gì thế giới làm tụ lại

bên trong anh cánh đồng cỏ chết

người xa lạ phóng hỏa những ký tự cuối cùng

rồi thì khoảng trống giữa hai môi

hàng thế kỷ lăn làm đầy mộng mị

anh là người hành khất của buổi chiều tháng chín

đã ngửa tay van tất thảy nhân từ.

 

KAMIKAZE 2

 

Thế giới nứt làm đôi

ba mươi bốn ngàn dặm giờ vô nghĩa

 

anh là pho tượng và em là đội công nhân dọn dẹp các phế tích

anh là người giữ mộ ngủ quên và em là cỏ dại trên bia

anh là tờ lịch không đề ngày và em là năm cũ

anh là đoàn xe lửa mất phanh và em đứng lại nhìn

 

giữa bến tàu của đúng và sai

mùa thu - kẻ hành hương cùng mấy con chim sẻ

hay có lẽ mùa thu - ý niệm khác chúng mình đã đồng lòng bỏ lỡ

khói nghi ngút cao hơn qua những tầng đất cũ

nơi cái đám tang không ai mặc đồ đen

 

(và từ vết nứt đó tay em

đích đến có bao giờ là thực)

 

mùa thu - lời anh vô thanh vào khoảnh khắc cơn mưa tới

kẻ hành hương bỏ chạy trước tiên

mùa thu - biển và cánh cửa cuối cùng

và ai - người mở tung cửa sổ?

 

KAMIKAZE 3

 

Em có tin anh

sai lầm là lý do mình tồn tại

 

không ngừng nghỉ

hắn chỉ muốn cùng ai đó băng qua hòn đảo đá

nơi chứng động kinh trong một bài thơ của Bắc Đảo không còn hiện diện

 

đó là khoảnh khắc anh biết mình không có thật

từ phía em xối xả những lưỡi dao

gã say xỉn ở góc đường loay hoay với xâu chìa khóa

ban nhạc kịp chơi bài hát cuối cùng

 

một người bạn nói cho anh

rằng trời sẽ cao hơn nếu mình nằm dài và đếm

khi những xác sống tràn ra ngoài phố

em sẽ tự tìm thấy niềm vui trong giấc mơ đầy nghiện ngập

và làm đầy những trang giấy trắng còn đang đợi

ở một chương mới hơn

 

                                                        (Rút từ tập Về khái niệm).