Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2024

“Trăm năm cô đơn”chuyển thể thành phim

Lê Hồng Lâm

This image has an empty alt attribute; its file name is image-21.png

Trăm năm cô đơn - dự án chuyển thể từ kiệt tác của nhà văn người Colimbia Gabriel García Márquez của Netflix, cuối cùng cũng chuẩn bị on air sau gần 5 năm thực hiện trong âm thầm. Series sẽ lên sóng vào ngày 11.12 tới. Ngoài teaser được tung ra cách đây 5 tháng, rất ít thông tin về series này được cập nhật. Đây có vẻ là một canh bạc lớn của Netflix.

Đoạn này trích lại trong bài viết 5 năm trước, nhân lôi lại cuốn tiểu thuyết ra đọc lại khi nghe tin nó sắp được chuyển thể thành series.

Cuốn tiểu thuyết Trăm năm cô đơn xuất bản vào năm 1967, lúc Marquez vừa tròn 40 tuổi và lập tức gây chấn động văn đàn, mang lại cho ông nhiều tiền bạc nhờ tác quyền và giải Nobel văn chương năm 1982. Cuốn tiểu thuyết này, như ông nói, là nhờ những ký ức sống với ông bà ngoại từ thời ấu thơ, hai người thân có ảnh hưởng lớn đến phong cách sáng tác của ông sau này, trong khi bà ngoại là “nguồn cơn của cách nhìn mê tín, siêu nhiên và kỳ diệu về thực tế”; thì ông ngoại là “sợi dây rốn kết nối tôi với lịch sử và hiện thực”.

Đọc Trăm năm cô đơn đúng là thế thật, xen kẽ giữa hiện thực và siêu thực, giữa những sự kiện mang tính lịch sử lẫn những chi tiết hoang đường. Nhưng cho dù là hiện thực hay siêu thực, cuốn tiểu thuyết này vẫn ngồn ngộn sức sống và biến hóa kỳ diệu nhờ biệt tài kể chuyện như nàng Scheherazade của Marquez.

Dòng họ Buendía 7 đời và ngôi làng Macondo họ sống cả trăm năm, mặc dù do Marquez hoàn toàn tưởng tượng và sáng tạo ra, nhưng ta vẫn cảm giác như ông đang kể lại một phần lịch sử của đất nước Colombia quê hương ông, về sự ra đời, sinh sôi nảy nở, rồi thoái hóa dần và biến mất của bọn người homo sapiens trên trái đất. Không ai thoát được cái số kiếp người đã định sẵn cho họ, bởi bọn họ suy cho cùng chỉ là một loài động vật cấp cao, dù biết tư duy và suy nghĩ, nhưng vẫn là một thứ động vật ích kỷ, tham vọng, nhưng cô đơn và khốn cùng. Và cho dù có tồn tại hay biến mất vì tội loạn luân như người nhà của dòng họ Buendía thì sau trăm năm cái bọn người ấy cũng dần dần theo nhau rời khỏi mặt đất.

Nói như bà cụ Úrsula, nhân vật gần như xuất hiện từ đầu đến gần cuối cuốn tiểu thuyết, sống hơn trăm năm và về già lú lẫn điên dại, thì "thời gian là một vòng tròn" lặp lại mà thôi.

Sinh thời Marquez luôn từ chối bản quyền chuyển thể Trăm năm cô đơn thành điện ảnh mặc dù Hollywood chèo kéo mua rất nhiều lần. Duy nhất một lẫn ông lỡ dại bán bản quyền cuốn tiểu thuyết Tình yêu thời thổ tả cho Hollywood và xem phim đúng là như... thổ tả thật, dù ê kíp làm phim không phải là tệ. Họ rất trân trọng thuê ông Ronald Harwood viết kịch bản (từng đoạt Oscar giải Kịch bản chuyển thể với The Pianist) và ông Mike Newell đạo diễn, vốn là tác giả của nhiều phim thành công. Đúng là những tác phẩm văn chương lớn hiếm khi chuyển thể thành phim thành công, chắc một phần do tiểu thuyết đã đóng đinh vào trí nhớ của độc giả, một phần khác các bố biên kịch và đạo diễn bị cái bóng quá lớn của nhà văn át vía, trung thành với nguyên bản thì bị cho là cái xác không hồn, minh họa bằng hình; mà cải biên phóng tác thì dễ bị ăn chửi là phá hỏng tác phẩm gốc. Tình yêu thời thổ tả (phim) rơi vào trường hợp thứ nhất, một thứ minh họa tiểu thuyết bằng hình không hơn không kém.

Thế nên khi hai người con của ông Marquez, do được thừa hưởng tác quyền từ người cha đã mất, quyết định bán Trăm năm cô đơn cho Netflix để chuyển thể thành series, báo chí phương Tây lại được một phen nháo nhào bàn tán. Đơn giản, đây là cuốn tiểu thuyết quan trọng nhất của Marquez, một trong những tác phẩm văn chương quan trọng nhất của thế kỷ 20, đã bán tới 47 triệu bản và dịch in hơn 40 thứ tiếng, một cuốn tiểu thuyết mà từ giáo sư, chính trị gia cho đến dân lao động và thậm chí gái điếm đều đọc say mê...