Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2024

Thơ Han Kang

Hiền Trang dịch

 

Vậy là danh hiệu "nữ nhà văn châu Á đầu tiên giành giải Nobel" đã có chủ. Nếu có gì tôi tiếc nuối thì đó là, việc Han Kang được trao giải có lẽ cũng đồng nghĩa với việc các nhà văn nữ châu Á khác mà chúng ta vẫn nhắc nhiều mỗi mùa Nobel như Tàn Tuyết hay Yoko Tawada sẽ khó có cơ hội được vinh danh. Vì cũng như cuộc thi hoa hậu thôi, còn bao nhiêu hạng mục, trao cho cô da trắng rồi, da nâu rồi, da đen rồi, da vàng rồi, vẫn chưa xong, bao nhiêu vùng lãnh thổ khác cũng đang đợi công bằng mà.

Nhưng thôi, ai được chả được, quan trọng có Nobel thì hằng năm cả văn đàn đều có dịp chạy ra xem náo nhiệt. Xin dịch mấy bài thơ của Han Kang, gọi là góp vui. Tôi tra thấy bà có một tập thơ nghe tên rất hay "Tôi cất buổi tối vào ngăn kéo". Văn chương bà cũng thơ. Thế thì thơ hẳn phải hay.

 

1.

Mark Rothko và tôi – Cái chết tháng Hai

 

Chẳng có gì để tuyên bố trước,

không có mối quan hệ nào giữa Mark Rothko và tôi.

 

Ông sinh ngày 25 tháng 9 năm 1903,

chết ngày 25 tháng 2 năm 1970.

Tôi sinh ngày 27 tháng 11 năm 1970

và tôi vẫn sống nhăn.

Chỉ là đôi khi tôi nghĩ về 9 tháng

cách ngăn giữa ngày tôi sinh và ngày ông lìa trần.

 

Chỉ vài ngày sau

cái buổi tinh mơ khi ông r//ạch cả hai cổ tay

trong căn bếp nối liền studio

thì cha mẹ tôi hợp thể

và rồi chẳng bao lâu một vụn sống

hẳn đã cư lưu bên trong tử cung ấm áp.

Trong khi đó nơi nghĩa trang New York cuối đông

cơ thể ông hẳn còn chưa rã nát.

 

Đó chẳng phải điều gì tuyệt vời,

chỉ cô đơn thôi.

Tôi hẳn đã trú chân như một hạt bụi

mà tim còn chưa đập,

không hay gì về chữ,

không hay gì về sáng,

không hay gì về lệ,

nằm bên trong một tử cung hồng.

 

Giữa chết và sống,

một tháng Hai như vách ngăn

cam chịu,

cam chịu,

đến khi lành lặn,

 

Dưới lòng đất đương tan còn giá băng hơn nữa

hẳn bàn tay ông, lúc đó, đang hư tàn.

 

 

2.

Mark Rothko và tôi 2

 

Nếu tách đôi hồn người

và xem ẩn gì trong đó, nó sẽ là thế này thôi.

Cho nên

đây là mùi máu huyết.

Bên trong lớp sơn lan muôn đời

không quét cọ, quét bằng bọt biển,

đỏ lặng lờ,

huyết hồn mùi của nó.

 

Nó dừng như vậy.

Hồi ức,

Điềm báo,

một chiếc la bàn,

và sự thật

rằng tôi chính là tôi

 

Một thứ gì đó rỉ ra,

Một thứ gì đó lan xa,

 

như sóng triều hữu hình,

nhập thành mạch tôi,

máu huyết người.

 

Giữa bóng đêm

và ánh sáng.

 

Đêm thăm thẳm

không vẳng thanh âm,

hay tia nắng,

một đêm trường tồn,

nằm cạnh tinh vân

nổ bùng từ thiên niên kỷ trước.

 

Có gì đó thấm lên

Có gì đó lan ra

Có gì đó trỗi dậy ngậm đêm máu me

trong miệng

 

như chú chim

vừa can qua đám mây

phát ra sấm sét

 

Nhập vào mao mạch tôi

huyết hồn người

 

 

3.

 

Một thứ được gọi là tim

 

Tôi nghiền ngẫm một từ bị xoá

 

Một bộ phận của cái nét mờ còn sót lại

Chỗ nơi hay gấp khúc,

những ô trống đã rỗng đục

từ trước khi bị xoá,

 

những chỗ ấy tôi thấy mình muốn tiến tới

luồn vai

uốn eo

gập gối

mắt cá chân khép lại,

 

dẫu trái tim đã nhạt

cũng chẳng khiến thứ gì khác nhoà theo

 

một lưỡi dao tẩy chưa kỹ

cắt lìa môi tôi.

 

Kiếm tìm một chỗ tối hơn,

lưỡi tôi rùng mình cuốn lấy