Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2024

Bài thơ “Thế hệ chiến tranh” của Trần Hoài Thư dịch sang Pháp ngữ

Liễu Trương

Ngày  27 tháng 5 năm 2024, nhà văn, nhà thơ Trần Hoài Thư đã vĩnh viễn ra đi trong sự tiếc thương của cộng đồng người Việt ở hải ngoại, đặc biệt những người tha thiết với văn học miền Nam (1954-1975).

Trần Hoài Thư không chỉ là nhà văn, nhà thơ, mà còn là người trong bao nhiêu năm đã tận lực sưu tầm, gìn giữ vô số tác phẩm của miền Nam.

Chúng tôi xin dịch sang Pháp ngữ sau đây bài thơ Thế hệ chiến tranh của Trần Hoài Thư như một nén hương ghi ơn Người đã có công bảo tồn di sản văn học miền Nam.

Trần Hoài Thư – tranh Đinh Cường

Thế hệ chiến tranh

Thế hệ chúng tôi mang đầy vết sẹo

Vết sẹo ngoài thân và vết sẹo trong hồn

Không phạm tội mà ra toà chung thẩm

Nhận án tử hình treo ở tuổi thanh xuân

Thế hệ chúng tôi loài ngựa thồ bị xích

Hai mắt buồn che bởi tấm da trâu

Quá khứ tương lai, tháng ngày mất tích

Đàn ngựa rủ bờm, không biết về đâu

Thế hệ chúng tôi chỉ thấy toàn lệ máu

Chưa bao giờ thấy được một ngày vui

Thời chiến giày saut, lao vào cõi chết

Hoà bình phận tù, trâu ngựa khổ sai

Thế hệ chúng tôi già như quả đất

Râu tóc mỗi ngày mọc những hoang mang

Ngoài phẫn nộ, trong chán chường ẩn khuất

Đếm những nỗi buồn bằng lời nhạc Trịnh Công Sơn.

Une génération de guerre

Notre génération porte d’innombrables cicatrices

Des cicatrices sur le corps et dans l’âme

Sans être coupables, nous sommes traduits devant un tribunal

Et condamnés à mort avec sursis en pleine jeunesse.

Notre génération est celle des chevaux, bêtes de somme enchaînées

Les yeux tristes cachés par des œillères en peau de buffle

Le passé, l’avenir, les mois, les jours disparus

Les chevaux à la crinière tombante ne savent où aller.

Notre génération ne voit que des larmes de sang

N’ayant jamais connu un jour de joie

En temps de guerre, avec des bottes de saut elle se lance dans l’abîme de la mort

La paix venue, elle découvre la prison, les travaux forcés.

Notre génération est vieille comme le monde

La barbe, les cheveux poussent chaque jour en désarroi

La colère en apparence, la lassitude en profondeur

Nous comptons nos tristesses au rythme des chansons émouvantes de Trinh Công Sơn.