Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2024

Đất nước

Dũng Trung Kqd

(Trích đăng 4 khúc tha hương, đói rét, bão lũ, điêu linh, xác xơ...)

1.

Đất nước

Như bầy chim thiên di tránh rét

Người cũng lũ lượt từ quê, bước nhanh khỏi cổng làng

Thu tàn chậm, mà đông về cũng muộn

Co quắp ở xó chợ, đầu đường mới đói rét thê lương...

Đất nước

Một sớm ngồi quán cóc

Nghe mấy đứa keo bẫy chuột, đánh giày nói chuyện nhớ cố hương...

2.

Đất nước

Đang vào mùa giáp hạt

Bờ bãi, triền đê chẳng còn gì cho cái cò cái vạc

Câu lục bát bỏ làng,

Vụ đông xuân

Cha ngâm câu thất bát

Đất nước

Gió thổi tứ bề

Vườn dâu đi tìm bãi bể

Người chăn bò cũng theo đi

Không chịu hẹn ngày về.

3.

ĐIỆU LÝ LÔNG BÔNG

Bọn con gái cứ lặng lẽ bỏ đi, lặng lẽ trở về

Cha chúng nó ngồi ca cải lương chờ hàng cứu trợ

Ông Chín đọc báo bảo thằng Trần Văn Kha, Nguyễn Văn Ngân, Trịnh Văn Chiến… bị đập chết vì ăn trộm chó

Anh em thằng Mai Văn Hiên đi bán thận chưa về

...

Bà Tư dặn con An, con Mến:

“Mấy đứa có đi, đừng đi lung tung như thế

Coi hướng nha con, nhớ chừa chỗ lấy chồng”

Đất nước buồn buồn

Pha điệu lý lông bông...

4.

ĐM CÁC ÔNG!!!

Nước vẫn cứ dâng

Đất vẫn cứ lở

Mưa lũ vẫn cứ cuốn trôi nhà cửa, thây người...

Các dự án thuỷ điện vẫn cứ được phê duyệt từng ngày

Vẫn hồ hởi ngăn sông, chắn đập, phân khúc những dòng sông êm đềm chảy ngàn đời...

Núi rừng bị cạo trọc

Nương rẫy, buôn làng bị người Kinh chiếm đoạt

Muông thú bị đem làm mồi nhậu ở các quán ăn khi chưa kịp từ biệt khu rừng

Em!

Hãy tự bảo vệ mình

Khi rừng núi, sông hồ, rẫy nương đã trở thành cạm bẫy

(Còn Giàng và các thần linh bận đi họp chưa về).

Các con ơi hãy tự bảo vệ mình

Vì đồi núi giờ như được buộc, neo bằng sợi tóc

Đất đá lưng đèo trên đường các con đi học

Chẳng biết đổ ập xuống lúc nào ngăn bước các con đi...

Các ông!

Tôi không biết nói gì với các ông

Khi đang đứng giữa điêu tàn, hoang vu đồi núi

Đất nước cô đơn, nhân dân buồn tủi

Nơi dông bão đi qua thổi tan nát phận người...

Lời cuối cùng cho nỗi khổ đau của đất nước tôi:

Đm các ông! Những con người vĩ đại!!!

(TrD Kqđ

Trích 1 vài khúc viết về nỗi buồn khổ, tha hương, bão lũ, tan nát... viết từ khoảng 2015-2018)