Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2024

Thơ Đào Ngọc Chương

TIẾNG CỦA THƠ TÔI Cái trở ngại của thơ là câu Và cái lợi thế của thơ cũng ở đó Với đủ kiểu dấu chấm câu khiến câu thơ có bước nhảy bất ngờ Tôi vẫn bức bối trong câu những dấu Nên chạy lung tung những dòng những chữ những cụm những gấp cụm những gấp câu Ở đâu cũng có em cười và nhìn tôi Và nhìn lá cỏ trăng sao một trời đầy mây nổi Em đi thênh thang trên con đường nối tiếp những con đường Chẳng có con đường nào cuối Chỉ là phút dừng chân bên bờ một đám mây Em dịu dàng cúi xuống tôi Và cứ thế tôi chạy một hơi chạy một mạch Mang theo tiếng của loài côn trùng đã từng một lần và nhiều lần bị giẫm Tiếng của con chim nhìn thấy trời xanh Tiếng của những cơn sóng đập vào bờ đá Tiếng của tôi đã khản đặc những tiếng kêu Âm thanh mang trong nó lời của nắng của mưa của cỏ Và giọng của những đợi chờ em Tôi biết tôi đang đi tìm Tiếng nói của một một mùa đã lụi tàn trong hốc đá Những hy vọng đã tan biến thật sâu trong tiếng của thơ tôi Sáng nay trời nắng 9:21 am, 12.5.2017 TIẾNG THỞ DÀI TRONG ĐÊM Cứ thấy mình như say trong cơn hoang mang Tiếng những chồi xanh giăng ngang qua lộc biếc Đêm nhốt âm thanh đã ngàn năm cựa mình trên cỏ Thẫn thờ người đi tìm mãi dấu chân đã mất của thời gian Đời người còn dựng lên mãi những ưu tư không rõ mặt Bập bùng cơn mê thức giấc nửa chừng con đường xa vạn dặm Không giữ nổi lời trần tình xanh đỏ tím vàng lóng nga lóng ngóng Trái tim quay ra giận những mạch máu li ti chạy lang thang không cản nổi tiếng thở dài 11: 10 pm, 22.4.2017 TIẾNG KÊU NHỮNG CƠN SÓNG ĐÃ NGỦ Dội từ ý thức của những chiếc lá trong trường nhìn của những đóa hoa Mặt trời mọc lên bên kia thế giới mang các vì sao quay về lại đỉnh trời Anh đứng dở dang bên ngọn sóng chảy về trăm ngóc ngách Tưởng em qua chiếc áo che đầu che cả những mặt người tím tái Trong mù lòa anh nghe giọng em vang lên cứu lấy chiếc đèn ngũ sắc Trời nổi cơn giông tiếng của những con ếch kêu trong bụi cỏ cơn mưa Anh lẫn trong tiếng Anh trốn vào giọng Chạy vòng qua cánh đồng những đứa trẻ cúi xuống ngẩng lên Hát vòng quanh bài hát Thập thò thập thụt Con cúi chơi vơi Con còng chới với Đàn ông đàn ang Bắt cua bỏ giỏ Cắt cỏ hái rau Đi trăn đi trở Chở nắng về trời Chở mưa về đất Anh chờ em cuối bãi sông Trăng đã lặn Mặt nước đong đưa tiếng kêu 11:15pm, 23.5.2017 TIẾNG ĐÊM Đêm nay anh chẳng mong gì em hôn anh Người đàn ông đánh đu với tuổi hỏi vì sao Ánh sáng đã bị che khuất ngang qua mây bay Những dấu vân tay đã để lại sự bất lực cuối ngày Tán lá vẫn tán lá không gió màu xanh trên đồi Đã rung lên Hình như những sợi tơ kéo căng lồng ngực Em kéo căng những sợi tơ chăng ngang qua buổi chiều Anh cuộn người nằm yên nghe Thật lặng lẽ Và Tiếng xe rất lặng lẽ 7.50pm, 08.10.16 TIẾNG CUỐC VẪN NHƯ THẾ Tình cứ như là đi qua lặng lẽ một chút gợn cuối cùng của sự yên tĩnh Buổi trưa em đi vào giấc ngủ Giấc mơ kéo ra hai đầu con sông đầy bèo trôi Buổi chiều thật nhạt nhòa những vòng quay của bánh xe Quay và quay có lần em nói quay tăng tốc và say Thế giới chao nghiêng qua sát sàn sạt đỉnh núi Một con chim đứng rất cô đơn sau tảng đá Gió đã bỏ quên Không còn ý niệm về thời gian Trăng sẽ rất lạc lõng hình như thế với tiếng kêu của con cuốc lẻ Bên bờ cỏ dòng sông quay lại nhìn dòng chảy của mình Bất giác ngộp thở Tiếng cuốc vẫn như thế 1:55 pm, 06.4.2017