Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2024

Thơ Hồ Dzếnh dịch sang Pháp ngữ

Hai bài thơ sau đây trích từ tập thơ Quê Ngoại của Hồ Dzếnh, Nguyên Hà xuất bản năm 1943, được tái bản tại miền Nam năm 1969, Hoa Tiên phát hành. Bản dịch Pháp ngữ của Liễu Trương.

image


MÀU CÂY TRONG KHÓI

Bài thơ này đã được nhạc sĩ Dương Thiệu Tước phổ nhạc dưới tựa đề CHIỀU


Trên đường về nhớ đầy

Chiều chậm đưa chân ngày

Tiếng buồn vang trong mây…

Chim rừng quên cất cánh

Gió say tình ngây ngây

Có phải sầu vạn cổ

Chất trong hồn chiều nay?

Tôi là người lữ khách

Màu chiều khó làm khuây

Ngỡ lòng mình là rừng

Ngỡ hồn mình là mây

Nhớ nhà châm điếu thuốc

Khói huyền bay lên cây…

 

LA COULEUR DES ARBRES À TRAVERS UN VOILE DE FUMÉE

Sur le chemin de retour mon cœur est rempli de nostalgie

Lentement le crépuscule succède au jour

Son chant mélancolique retentit dans les nuages…

Les oiseaux des forêts oublient de s’envoler

Le vent s’exalte dans une ivresse amoureuse

Est-ce l’éternelle tristesse

Qui emplit l’âme de ce crépuscule?

Je suis un voyageur

Que la couleur du crépuscule ne parvient pas à consoler

Je prends mon cœur pour une forêt

Mon âme pour un nuage

J’ai la nostalgie de ma maison d’antan où, allumant une cigarette,

Je voyais une fumée rêveuse monter vers les arbres…

 

NGẬP NGỪNG

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,

Ngó trên tay thuốc lá cháy lui dần…

Tôi nói khẽ : Gớm, làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu?

Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?

Thuở ân ái mong manh như nắng lụa.

Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa,

Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,

Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Tôi sẽ trách – cố nhiên! – nhưng rất nhẹ

Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,

Tình mất vui khi đã vẹn câu thề.

Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở,

Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,

Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa…

 

HÉSITATION

 

Promets toujours de venir mais ne viens pas,

Afin que, me promenant dans la cour, le cœur gagné par la tristesse,

Et regardant la cigarette se consumer peu à peu entre mes doigts,

Je me dise : Ciel ! Comme elle me manque !

Promets toujours de venir mais ne viens pas.

Ma bien-aimée, que signifie l’amour ?

Si ce n’est l’attachement des premiers jours,

Au temps où l’amour était encore cette fragile tendresse

telle une soyeuse nappe de soleil.

Les fleurs et les papillons indécis, la végétation hésitante

Promettent la gaieté à l’arrivée du printemps,

Seul l’avenir est beau et seulement l’avenir.

Promets toujours de venir mais ne viens pas,

Je te ferai des reproches – évidemment ! – mais très peu.

Si tu es déjà en route, reviens sur tes pas.

L’amour est moins réjouissant quand la promesse est tenue,

La vie n’est belle que quand elle est inachevée.

Que la lettre qu’on écrit ne soit pas terminée,

Que la barque flottant sur l’eau n’atteigne pas les berges,

Pour que l’avenir… demeure en suspens… avec le passé.