Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2024

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

Walking Woman (1949) - Balcomb Greene (1904-1990)

bức Walking Woman (1949), tranh của họa sĩ Balcomb Greene (1904-1990)

cuối năm ngoảnh lại

 

#1

một chút lãng mạn

một chút mộng mơ

một chút buồn rầu

vơ vẩn

không đâu

nhẹ như tiếng nhạc the girl from ipanema

thoang thoảng

mùi cà phê lẫn trong gió biển

buổi trưa buông thả không mong đợi

trống vắng

nắng nhạt lãng đãng

chìm trong ánh mắt bâng quơ

lơ là trong từng nhịp thở

những ngày cuối năm ngoảnh lại ngó khoảng mờ

âm thầm trăn trở

lục ký ức tìm một biểu tượng tựa bùa mê.

 

 

#2.

nàng vẽ bằng những ngón tay định mệnh

bức tranh không đề sẩm tối

tựa hồ đời quặn thắt

ngồn ngộn bất trắc phân ly

 

gom góp chuỗi dài ảo ảnh  

hai bàn tay mỏi nhừ không đủ bao phủ một góc trời

đôi khi tôi hoài nghi tất cả chỉ là thú tiêu khiển

nhằm che giấu nỗi hốt hoảng bâng quơ

 

ảo giác lắm khi cũng cần thiết

như hơi thở như nhịp tim

để tin nàng vẫn hiện hữu trong cõi này

dù nàng chơi trò cút bắt

lẫn khuất đâu đó trong vũ trụ đa chiều

 

cuối năm ngoảnh lại nhìn bức tranh dang dở

vẫn ánh mắt vô tư

vẫn chiếc áo khoác quá khổ không thay đổi

trời chiều bất chợt ướt sũng

dìm tôi trong nỗi nhớ khôn nguôi. 


mưa đủ chưa?

"Visions of her drawing near / Arise, abide, and disappear"  ̶ ̶  Leonard Cohen

 

 

loanh quanh ngày

hôm chân mỏi ợ mùi nhang khói mùi cháy khét chữ

nghĩa hổ lốn lặng lẽ cay mắt mưa mưa mưa lăn

và lắc theo nhịp cát bụi xôn xao hỏi chốn đi

về đi về đi  ̶ ̶ ̶  mưa đủ chưa?  (như nàng nói) biết đủ

thì đu đủ chín vàng cho dù đu đủ xanh

mét mặt nàng chừng chưa trang

điểm đến xa bất tận lời mẹ dặn dò vô

ngôn vô ý vô tình đánh rơi trong cuộc

chơi cút bắt vô vọng rớt nước mắt không ngừng

nghỉ không ngừng không nghỉ ới này này em

ơi xin đưa em về cõi an bình  ̶ ̶ ̶  không phải nhà

tang lễ bình an nơi viếng thăm em hôm nay  ̶ ̶ ̶ 

nhìn những bong bóng nước chập chờn trên con lộ

ngoại trừ tiếng thì thầm của cơn mưa dai dẳng gặm

nhấm từng mảnh ký ức mong manh chực vỡ vụn

anh bây giờ cạn kiệt không còn một câu chữ nào để tiễn em.

 


đâu đó phía ngoài vườn địa đàng

 

 

mi đứng bên này bức tường mắt nhìn

chằm chặp không thấy xa hơn phía

dưới lỗ rốn đứa con gái múa cột quay

cuồng  ̶ ̶ ̶  ới thằng người thống khổ hư

 

đốn tệ bạc bệ rạc mi mải miết gõ gõ

vuốt vuốt gõ gõ rồi cũng mỏi tay mỏi

mắt chữ nghĩa đảo lộn tứ tung nhảy

nhót xếp hàng dọc hàng ngang trái qua

 

phải phải qua trái trên xuống dưới

dưới lên trên tung tăng tính tình

tang  ̶ ̶ ̶  vậy thôi mi hãy tập tành ngôn

ngữ chỉ trỏ buổi hồng hoang đừng đứng

 

đó thút tha thút thít biết đâu một sát-na

nào đó mi sẽ hội nhập trong hơi thở chắp

cánh vượt thoát nồi áp suất vô hình xa

lìa mọi thương tổn  ̶ ̶ ̶  mà này đây chỉ

 

là những suy nghĩ miên man trần trụi

viển vong bất lập ngôn trong mười lăm

phút giải lao một trong những ngày cuối

năm đâu đó bên ngoài vườn địa đàng. 

 

Q. T. Tr. C