Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2023

Thơ Nguyễn Thanh Sơn

Chiến tranh, nỗi đau này không của riêng ai

 

Hai mươi bốn giờ qua

Lại hai mươi bốn giờ tới

Qua một năm rồi một năm đã tới

Tiếng đại bác bên kia bờ đại dương vẫn liên tục dội về trong mỗi buổi sáng xô nát giấc mơ tôi

khung trời bình yên cũ

Rẻ rúng tình

Dè bỉu thân xác con người như từng con sâu cái kiến

Tất tần tật một kiếp nhân sinh

Máu chảy thành sông, ngập cánh đồng

Lớp này ngả xuống lớp xông lên

Lao về phía theo tiếng còi xung trận

Nín thở qua sông

Cuộc chiến còn dài, bao lớp trẻ tinh hoa ngả xuống

Đi không về không, từng lát cắt

Đi cứ đi, ma người

Người và ma, một cõi

Thế giới hoà chung một luống cày

Đất nước của nhau một thời gắn bó

Chiến thắng, thất bại. Có nghĩa gì đâu

Máu con người rẻ rúng xiết bao

Chảo lửa

Tia chớp

Nhấn chìm đất nước của nhau

Năm ngàn người chết mỗi ngày

Mỗi mét đất là mỗi cối xay thịt

Thông tin này nhẹ nhỏm như câu chuyện tầm phất tầm phơ

Tan tác như chim lìa tổ

Khét sâu lòng hận thù, chia rẽ lẫn nhau

Căm giận “đào đất đỏ đi”

Đất nước rộng mênh mông

Tham chi một rẻo đất

Chỉ còn lớp tàn dư, tro bụi.

***

Hát lên đi trên những xác người

Những dòng chữ mỏng manh, vô nghĩa

Nỗi đau này không một của riêng ai

Nghẽn lối, rẽ ngang, hốt hoảng

Râm ran chảy suốt một dòng sông

***

Rừng bạch dương

Cánh đồng hoa hướng dương

Cơn ác mộng

Hay chỉ là một giấc chiêm bao

Trăm năm một giấc ngủ dài

 

Hãy ngủ yên

 

Lộ Diêu

Quê Hương Tôi

Miền đất hoang vu có tự thửơ xưa

Miền quê yêu dấu

Nằm hiền lành trên rẻo cát hoang sơ

Con đường nhỏ, đường đất xanh gầy như cỏ

Những mái nhà cao thấp nhấp nhô

Bến bờ, vách đá chơ vơ

Lặng ngắm trùng khơi biển cả

Ngó mây trời mà thương nhớ một vùng quê

Rồi mai đây

Cơn gió lạ nào sẽ xé nát bãi bờ quê hương tôi

Xé nát những vườn cây trĩu trái

Nền đất cũ rêu phong, những ngôi nhà yên ấm

Mà bao đời mới tạo dựng nên

Nơi chôn nhau cắt rốn của bao đời

Nhà là đấy

Trời là đấy, vẫn đấy

Rồi sẽ bị tống khứ đi

Như kẻ ăn mày trên mảnh đất cổ xưa.

Ghềnh đá cũng bị xô lệch, bãi bờ này rồi sẽ ngả nghiêng

Màu xanh như ngọc biển Lộ Diêu có còn ngủ yên ngủ yên

Ngủ yên như hàng ngàn năm, vạn năm

Sáng mai thức dậy có còn thấy biển

Sương mù

Và hơi thở của sóng?

 

Tôi chịu trách nhiệm

 

Tôi chịu trách nhiệm về sương khói xa khơi

Tôi chịu trách nhiệm về âm u trầm mặc

Tôi chịu trách nhiệm về xơ xác gió lùa

Tôi chịu trách nhiệm về cuồng nộ trái tim vô cảm

Tôi chịu trách nhiệm về đồng thuận lặng thinh

Tôi chịu trách nhiệm về nỗi đau trầm thống

Tôi chịu trách nhiệm về bức tử lịch sử

Tôi chịu trách nhiệm về đoạ đày quê hương

Tôi chịu trách nhiệm về ly biệt khỏi ngôi nhà mình

Tôi chịu trách nhiệm về nỗi đau tha hương cầu thực

Tôi chịu trách nhiệm khi biển cả không còn màu xanh

Tôi chịu trách nhiệm khi cá tôm không còn nơi cư trú

Tôi chịu trách nhiệm khi thu gom khói bụi

Tôi chịu trách nhiệm khi ô nhiễm môi trường để có thép

Tôi chịu trách nhiệm khi mãn nhiệm kỳ trách nhiệm

 

N. T. S