Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2023

Cô Đặng Anh Đào - nụ tầm xuân trẻ mãi

Kiều Mai Sơn ·

Tuổi của tôi phải gọi “bà Đào” nhưng vì chị em bà đều là nhà giáo nên bà Lê & bà Đào luôn xưng cô và gọi tôi là em. Từ đó, tôi cũng quen gọi cô Lê, cô Đào, gọi các con của bà bằng anh chị.

Bà Đào rành công nghệ nhất trong các chị em (Hà - Hạnh - Lê - Đào). Tuổi u90 bà vẫn lướt FaceBook như thanh niên, thao tác trên Ipad thuần thục. Đặc biệt, tâm hồn của bà luôn trẻ trung, giao tiếp với bọn "nhi đồng thối tai" không phân biệt vị trí xã hội...

Một người bạn của tôi nhắn sang chia sẻ rằng dù không được gặp cô, không được học cô, nhưng khi biết tin cô Đặng Anh Đào qua đời, bạn vẫn thấy buồn. Tôi nói đó là nỗi buồn về một thế hệ giảng viên trí thức tinh hoa ra đi vĩnh viễn.

Có thể là hình ảnh về 1 người và trong nhà

Ảnh: Tôi chụp cô Đào gần 10 năm trước trong phòng khách của cô - gác 2 nhà 95A Lý Nam Đế

Cô Đào viết Hồi ký Tầm xuân, sau bổ sung thành Tầm xuân & Những ký ức muộn (không phải Ký ức vụn đâu ông Nguyễn Doãn Tiệp - Ký ức vụn là sách của Nhà văn Nguyễn Quang Lập).

Tôi cứ nghĩ cô giống một nụ tầm xuân bình dị, gần gũi, chứ không phải hoa anh đào đài các, xa xôi.

1/ Trong 4 chị em gái Hà - Hạnh - Lê - Đào, tôi được gặp đủ cả 4 bà. Mỗi bà mỗi vẻ. 2 bà tôi gặp nhiều và gần là bà Lê - bà Đào.

Sinh thời, bà Lê - bà Đào là một cặp. Từ bé, quần áo bà Lê mặc xong thì bà Đào "kế thừa". Bà Đào kể lại hồi bé nhiều trò nghịch ngợm bà Lê xui và bà Đào thực hiện. Khi các bà đã ngoài 70 tuổi, nhiều sự kiện trong đời sống văn học nước nhà cũng khiến cả 4 chị em gái tranh luận sôi nổi, nhất là tiểu thuyết "Ba người khác" của nhà văn Tô Hoài.

Bà Đặng Anh Đào, theo tôi, là người có tố chất nghệ sĩ nhất nhà. Có lần, tôi đùa, "Bà già tuổi đã 85/ Ngồi dự hội thảo, lướt phây (FaceBook), pốt (post) bài". Bà Đào cười rất vui, thích thú. Với bà Lê chắc chắn tôi không dám đùa vậy, cho dù bà Lê cũng là người vui tính.

Thị lực của bà Đào kém nhất nhà, vài lần mổ mắt, rồi thay thủy tinh thể, vậy mà bà vẫn luôn lấy công việc làm tình yêu. Hội Nhà văn Việt Nam dịch thơ Phạm Tiến Duật sang tiếng Pháp, bà Đào nhận lời hiệu đính bản dịch. Một phần vì bà cũng yêu thơ Phạm Tiến Duật, cựu sinh viên khoa Ngữ văn trường ĐHSP Hà Nội. Hội Nhà văn nhờ Giáo sư Google dịch, khiến cho PGS Đặng Anh Đào đánh vật dọn lại cái mớ dịch lừa ngựa đến cười ra nước mắt. Ví dụ, LUA DEN được Giáo sư Google dịch thành LỤA ĐEN; mà thực tế thơ Phạm Tiến Duật đó là LỬA ĐÈN. Hội viên - dịch giả Đặng Anh Đào lại phải bò ra sửa cho Hội.

2/ Trước Covid-19, biết cụ Đặng Anh Đào thích phượt, tôi có hẹn sẽ đưa cụ Đào sang Long Biên chơi với vợ chồng cụ NHK - ĐTH. Nghe vậy, cụ Đào vui lắm. Cụ nói:

- Lâu rồi tôi cũng chưa được gặp TH.

Khi tôi điện hẹn trước với cụ K rằng sẽ có một người khách đặc biệt qua chơi; có một linh cảm lạ kỳ, cụ K hỏi ngay:

- Cô Đặng Anh Đào phải không KMS?

Tôi thưa vâng. Cụ K đề nghị:

- Mình là đàn em, lớp dưới của cô Đào (cụ K sinh năm 1938). Vợ mình, cô TH lại là học trò của cô Đào. Vợ chồng mình đến thăm cô Đào mới phải phép. Nhờ KMS nói giúp với cô Đào là để vợ chồng mình thu xếp đến thăm cô trước nhé.

Sau đó, do tình hình sức khoẻ của cụ K, rồi Covid-19, có lẽ các cụ vẫn chưa gặp được nhau.

Tôi viết lại câu chuyện này để thấy các cụ xưa lễ nghĩa với nhau như thế nào!

K.M.S

Nguồn: FB Kiều Mai Sơn