Chiều nhật mộ

Cho em về chiều nắng

Một sáng rộ hoa nhài

Áo em nhoè hoang vắng

Đưa tôi từ tàn phai

Tay tìm về suối nóng

Em một hỏa sơn cười

Tôi băng hà lạc hướng

Nhẹ tan vào em thôi

Phút giây dừng đó mãi

Mình là ai không hay

Em là em tiền sử

Tôi là tôi như lai…

Gặp

Trời chợt xanh cao rộng

Gọi tuổi về xa xôi

Tôi bỗng thành trẻ dại

Tay em bước vào đời

Có cái gì sâu lắng

Có cái gì ngọt bùi

Em ngàn năm bão rớt

Thổi vui buồn sáng nay

Tình yêu mong manh lắm

Tiếng hát dặm lên mùa

Em gọi về cõi lặng

Cỏ xanh chiều sương mưa.

Bỡ ngỡ

lên và xuống

song song cùng một lối

đến và đi

quanh quẩn một con đường

không và có

bao lần sương sa dội

lá rừng xanh

bỡ ngỡ một quê hương...

nói không nói

một vầng trăng non mọc

hành không hành

tròn trịa một niềm vui

đến không đến

bao lần tình yêu tới

thanh không thanh

đánh mất cả luân hồi...

Công án

Xương da Thích Ca còn ấm

Nụ cười Ca Diếp còn tươi

Nghe từ khói sương sinh diệt

Rêu xanh sợi nắng luân hồi

Tuổi ngàn năm

Tôi vẫn là người không tên không tuổi

Chiều ghé ngang rồi sáng lại bay đi

Cỏ mọc xanh xanh lối ngà đá sỏi

Bong bóng thời gian đắng mật dậy thì

Tôi vẫn là người không thân không áo

Đường mộng sờn vai ngủ đợ bên làng

Cóng tiếng vọng một ngàn năm lạc chợ

Giữa đêm dài chết lạnh với sương đêm

Tôi vẫn là người từ ngàn năm cũ

Tuổi ngàn năm đến từ buổi sơ sinh

Cây bật gốc nhựa vẫn tràn trong máu

Máu lửa tanh hôi ngày tháng im lìm

Tôi đứng chết như cây trời chết đứng

Trả lại không gian mọi lá ưu phiền

Rễ gục xuống tận đáy cùng đất mục

Quấn lại nguồn nhung nhớ một chồi non

1997

Xả niệm

Bao nhiêu kỷ niệm xin gom lấy

Làm của hồi môn lúc xế chiều

Năm tháng ngả nghiêng ngàn nắng đổ

Cuộc tình còn lại được bao nhiêu

Bao nhiêu kỷ niệm xin gom lấy

Làm gia tài hong buổi xế chiều

Năm tháng ngả nghiêng ngồi ngẫm lại

Một đời nên gói lấy bao nhiêu?

Xin chào

Xin chào nhau giữa con đường

Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (*)

Xin chào nhau giữa bể dâu

Ngàn cây thắp nến hương màu cỏ hoang

Xin chào nhau giữa ngỡ ngàng

Bậc xưa nào để tiếng đàn ngang cung

Xin chào nhau giữa mịt mùng

Bùn xanh cỏ mục đất nung hoá vàng

Xin chào nhau giữa lầm than

Roi sương trắng mặt người tan tác lòng

Xin chào nhau giữa long đong

Lối về khuất nẻo giữa dòng giá băng

(*) Thơ Bùi Giáng

N. B. C.