Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2022

Thơ Thi Nguyên

279914646_390570036283355_3768508035459533761_n

 

CA TRÙ

(Dành tặng nghệ sỹ ca trù Bạch Vân)

 

Rục… phách… phách…

Chát… phách… phách…

Mắt Ả đào đang nối lại sợi tơ

Vừa lỗi nhịp giữa hai bờ duyên phận.

 

Buộc vào đàn đáy

Đàn không đáy.

 

Ứ… hự…

Ngậm giữ thời gian.

 

Tôm… chát…

Cầm giữ hư không.

 

 

GẶP ANH

Anh đang dệt tôi

Ngang

Dọc

Tôi thấy mình là bức thổ cẩm sương mù

Bất chợt tôi gặp cậu bé

Chỏm tóc là ba dấu phẩy xô đẩy nhau

Mũi chữ u

Lưỡi thè dài hài hước trên áo phông đỏ của anh

 

Tơ ngũ sắc xổ tung ra

Anh không biết là mình đang dệt lại.

 

 

ĐI BÊN ANH

Tôi đi ngang qua địa giới đàn bà

Ngang qua cái nhìn

Hoặc khô

Hoặc ướt…

Bên anh ngày buông neo.

 

Vẫn là tôi với khuôn mặt mộc

Trong bảo tàng cái nhìn

Những cái nhìn của đàn bà đến với đàn bà

Vòng qua đàn ông.

 

 

KÝ ỨC VÙNG CAO

Nắng tam giác

Mưa tam giác

Váy xòe ruộng bậc thang

Ta so le nhau.

 

Sau bờ rào đá

Những khuôn mặt ám bồ hóng

Chuyện kể của già bản

Nhặt… thưa.

 

Ngày zích zắc… sang đêm.

 

 

MUA KHĂN THỔ CẨM

Bước vào ngôi nhà ám khói

Sào phơi ngái ngủ

Gác lên sắc màu

Họa tiết thi nhau nhảy múa

Chéo góc, loạn cong, nằm ngang, thẳng đứng…

Khiến tôi mỏi chân.

 

- Có ai ở nhà không?

Ở đây ngôn từ bị xén cánh

Quẩn quanh mặc cả cái khăn

Thổ âm ngái ngủ

Quàng lên giọng mình.

 

 

THỦ QUỸ MẶT TRỜI

Có những kim giây đồng hồ

Xoay như gió pha loãng

Ngày tròn.

 

Có những kim giây

Nhích… nhích… nhích…

Ngày răng cưa.

 

Có những đồng hồ không kim giây

Ngày dốc ngược.

 

Bằng cách này hay cách khác

Chúng đã cất giấu gia tài ngày tháng

Đổi chác hết giây thành phút

Và cho người vay từng giỏ mặt trời.

 

 

ÁM ẢNH

Tôi dừng lại rất lâu trước bức tranh

Vẽ người đàn ông đang soi gương

Không thấy mặt.

 

Chỉ thấy gáy.

 

Tôi nhớ đến bức tranh khác

Vẽ lọ không cắm hoa

Nhưng bóng của nó nở hoa rực rỡ.

 

Sau triển lãm ấy

Tôi và cái bóng của người khác

Dính dị biệt vào nhau

Đi về phía ngày thường.

 

 

VE SẦU LỘT XÁC

Ở khúc cua mùa hạ

Ve sầu cãi vã với cái vỏ của mình

Thân thể non bấy như một âm tiết

Thoát qua đường viền nỗi đau.

 

Sáng ngày, xác ca từ vàng suộm

Cố bám vào thân cây

Vờ như không có cuộc chia tay.

 

T. N