Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022

Thơ Chim Hải

4 GIỜ NỮA MẶT TRỜI MỚI RỚT

 

ngày tuổi trẻ bị hất tung

thơ trơ lòng ngó

tôi ướt tôi khô và bốc nhiệt

đớn đau. cuồng nộ. mê sảng. thảng thốt đôi bờ thực / ảo

đánh vật nỗi chết níu nuối một tôi hoang vu mịch lặng cõi người

tôi mắt ráo nhìn tôi lùi mấy mùa thơ rớt

vắt cạn đam mê đuối / đắm cõi tôi

cào xước hòm đời

ngược giấc trượt vào chiêm bao kẻ lạ

khuôn mặt sói đêm

 

ngày đã bạc

lật ngửa trang trắng và lời bật

chim hải

hoả táng câu thơ hốt tàn tro bón chữ

dị lời / chổng âm / biệt ngữ / nghĩa

bản thể lỏng lẻo tự thân trắc trở rớt rời

ngọn đam mê bùng cháy

tràn đêm thơ thức

chim hải

một bó sướng khoái

ngoi giữa hồn từng thanh huyễn tưởng

khúc khuỷu đường tim

câu thơ phiền chạm bi ai

bươi oằn con chữ

 

tuổi đã bạc

bước theo bóng đổ và đời tắt

thời gian ngã chúi

một tôi đếm một vàng phai

chiều

rụng

bên kia

4 giờ nữa mặt trời mới rớt

 

B-ả-n-M-ặ-t

 

ý tưởng treo lủng lẳng

vài xâu chữ lòng thòng

tử[ừ] ngữ

dăm phác thảo thô khô

một diện đồ trơ lạnh

 

sẽ chết chì[ù]m cả lũ vô vàn na ná

phô diễn sự ăn theo

khập khiễng dò đường

săn chữ 

mồi nhử từ những bậc đã ngủ

và một sử thơ

 

không thể đứng đó ngước ngó

tôi gồng mình theo tiết điệu trúc trắc

 

tôi trồng thơ

 

rồi cũng đến mùa phải gặt

từng bó chữ bật gốc

từng con chữ bứng lên khô khốc

ngạo nghễ phơi bày cảm khoái

 

[t]ôi, nhà thơ

kẻ soi chữ và bị chữ soi tàn thẳm

chưa biết [cách] chết.

 

R[G]IÊNG

 

giấc đêm biệt tích

giấc ngày không dấu vết

đi

một tàn[g] thi ngổn ngang phế chữ

lang thang níu ý

trầm ngọt giọt mị du

[bềnh] bồng câu thơ cũ

phiêu nhiên

 

đi

dự cảm cuộc về

tín hiệu nghìn năm tịch mặc

yêu nhau trong rạn nứt

yêu trác tuyệt cội người

dừng nơi tháng một

r[g]iêng tôi

 

đi trong vũ trụ ảo tích

[nhặt] mặt nạ giả hình

vũ trụ tôi cuồng mộng cuồng vọng khát điên

rơi vào miền vô hướng

mất khả năng nhận diện

tôi kì cọ khuôn mặt mình

chủ nhân của những bài thơ

dị dạng

 

THẢN NHIÊN ĐEN

 

liều lĩnh khi đêm chẳng thể

rỉ sét hay mặn chát

tôi chạy vào thơ chạy vào mạch tràn cuồng nộ

ngày mơ sa mạc chữ đêm nghe tiếng thở nghìn năm gió

có tiếng bàn chân chạy xước lòng đường

tiếng ngoi mình trên nước

xiết xoáy tia nhìn toạc rễ

ám tiếng nói từ vực tối

cứa vào tịch mịch

thản nhiên đen

búi tóc người trắng mặt

cứa vào hố mắt

cứa cụm hoang mang cùng nỗi dịu dàng

đêm té ngược đường quay

thời khắc chổng đầu

tôi chạy

 

vọt trào mắt lửa

bùng nổ dữ dội

chẳng thể tìm ra mông mông hoang mạc

người lữ hành nằm ôm ảo giác

chẳng thể tìm ra mượt mà huyền thoại

người đàn bà núp sau đêm

đong đưa quá khứ

cọng cát vắt mình qua ngọn biển

nghe ngóng thời gian

rừng tự sát bên trang giấy

khát vọng đọt mầm

khoảng lặng thanh âm

mấp máy giọt phù trầm

cứa trắng hoác ra trăm miếng

nghịch âm

 

liều lĩnh khi đêm chẳng thể

xám cùng thơ

tôi chạy về phía rừng

chết sững trước vẻ đẹp tàn rụi

thấy da thịt mình

đen màu cổ quái

 

bí ẩn sau trang giấy

vẫn còn tối sầm.

 

Chim Hải