Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2021

Lễ tưởng niệm đồng bào mất vì dịch COVID-19

Lê Học Lãnh Vân

Hôm nay, ngày 19/11/2021. Giờ cơm chiều, gia đình ông Vương nhắc nhở nhau: tối nay nhớ tới giờ cùng nhau tắt đèn tưởng niệm đồng bào mất trong cơn đại dịch vừa qua.

Nghe nói lúc 8 giờ rưỡi có thả hoa đăng trên dòng Bến Nghé, cha con ông rủ nhau ra bến Vân Đồn, lên tầng cao toà nhà Sài Gòn Royal – Tresor ở góc đường Bến Vân Đồn – Nguyễn Trường Tộ ngó thành phố tắt đèn tưởng niệm. Tối nay Mẹ ở nhà tắt đèn đúng giờ nha, hai cha con đi đây!

Chờ từ tám giờ rưỡi tới chín giờ mười lăm, không có tắt đèn. Thành phố vẫn sáng trưng khiến những chiếc hoa đăng thả ra thấy nhạt nhoà. Có lẽ cũng do số hoa đăng quá ít so với dòng Bến Nghé. Một chị bạn người Huế đứng bên nói tưởng hoa đăng chật đỏ mặt kênh Bến Nghé như ngoài Huế chứ thả như này thấy lạc lõng quá! Số người tham dự cũng không đông, hay thiên hạ còn sợ COVID? Một người khác nói kênh Nhiêu Lộc gần nhiều chùa hơn, chắc người ta thả trên kênh Nhiêu Lộc nhiều hơn.

Lầu cao chỉ có vài người. Nói chuyện, nhắc những người đã mất, những chuyến xe chở nhiều quan tài cùng lúc, những người mất bó bao ny-lông thảy lên xe… những chuyện này cha con ông Vương từng nghe mà thấy trái tim còn thắt lại!

Đêm nay, xin được lặng im!

- Người mất đã mất rồi. Tưởng Niệm để làm gì, có cứu được ai đâu?

- Tổ chức tưởng niệm là có tiến bộ rồi. Xưa giờ có những thảm hoạ chết cũng chục ngàn người có ai nghĩ tới tưởng niệm hay quốc tang đâu…

Trong những luồng dư luận đa chiều về tưởng niệm, ông Vương chỉ thấy lòng mình như nước sông trôi. Mang mác trên sông tiếng hò mang theo tấm lòng. Cần một tấm lòng! À, thì ra tiếng hò và tấm lòng Con Bảy Đưa Đò của Sơn Nam cứ chìm khuất trong lòng từ hơn nửa thế kỷ trước. Tấm lòng thì Gió Cuốn Đi, cuốn đi hết thành vô số hạt bụi mầm rãi khắp nhân gian. Mỗi hạt bụi rơi xuống một trong muôn ức tấm lòng, nầy mầm, sinh sôi…

Lễ Tưởng Niệm dành cho người Mất hay người Còn? Quan niệm thông thường của người Việt là để linh hồn người Mất có nơi nương tựa và tâm hồn người Còn yên ổn.

Người Mất người Còn có xa nhau không? Không nghĩ tới những lập luận tâm linh, những luận bàn khoa học về sóng về hạt, ông Vương thường cảm nhận sự gần gũi hai thế giới Mất, Còn. Là người gắn bó với cuộc sống trần gian, không tin những điều mê tín, đôi khi tâm thức chập chờn giữa thực và ảo, ông cảm nhận một sự lưu truyền từ thế hệ trước đã Mất sang thế hệ Còn. Không phải sự lưu truyền về lý tưởng, về đạo đức giềng mối, kinh nghiệm sống, sự lưu truyền được ông cảm nhận như sự giao thoa giữa hai thế giới!

Giờ đây, đứng trên lầu cao ba mươi bốn tầng ngó xuống lòng kênh Bến Nghé, ông Vương thấy gió mát rượi đẩy những đốm đỏ thật nhỏ lung linh mặt sông. Những đốm nhỏ trôi ngược về thượng nguồn chứng tỏ triều sông Sài Gòn đang cao. Buổi Tưởng Niệm này có sẽ là chỉ dấu một cuộc cùng trở về nguồn tâm linh và truyền thống ông cha? Sau cuộc biển dâu chia lìa quá khốc liệt, người Việt chắc đang nhìn lại tình đồng bào và nguồn cội để trở về nhau? Xin cùng nhau góp sức vào công cuộc khó nhọc và thiêng liêng này, xin bỏ qua những bất đồng nhỏ nhặt để hướng về tương lai đồng bào không phân biệt, tổ quốc chung tương lai, các thành phần dân tộc bình đẳng xúm xít dưới mái nhà chung…

Cuộc chuyển biến xã hội nào cũng cần thời gian, sự thảo luận nào cũng cần kiên nhẫn và lắng nghe. Cũng ba trăm năm khai phá mới được Miền Nam trù phú này.

Mong rằng ước mong của mình không là lạc quan tếu, ông Vương nhìn về tương lai với tâm tình thoải mái, nhẹ nhàng…

Ngày 19 tháng 11 năm 2021