Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2021

Thơ Anh Hồng

NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHỈ CÒN HAI CON MẮT...

 

Người đàn ông chỉ còn hai con mắt

nhìn xuyên màn đêm

hang đá đen ngòm, lạnh buốt

hai con mắt khẩn cầu…

hai con mắt

thăm thẳm…

mảnh trăng vỡ vụn

từ ba ngàn sáu trăm năm trước

chìm đáy vực sâu…

cho tôi được hồi sinh…

cho tôi được hồi sinh…

cho tôi được hồi sinh…

 

Người đàn ông chỉ còn hai con mắt

chân tay, hình hài và gương mặt nhạt nhòa

bị trói trong muôn ngàn sợi sợi màu trắng

bị trói trong muôn ngàn sợi sợi màu đen

sợi sợi ngoằn ngoèo

lòng thòng vô tận…

trói buộc những hạt giống tự do…

 

Hun hút gió kêu, tiếng tù và âm âm dội vào vách đá

giật mình

tỉnh giấc

cõi dương gian dằng dặc nỗi buồn...

 

những sợi dây màu trắng, màu đen

đan chéo, rối tung

quay cuồng trước mặt

 chỉ có tôi và đêm

bắt đầu từ đâu để gỡ…?!

 

tiếng khẩn cầu

khát vọng hồi sinh

của người đàn ông chỉ còn hai con mắt

buồn như  mảnh trăng vỡ tự ba ngàn sáu trăm năm trước

chìm sâu đáy bể

riết róng tâm tư…

xé nát giấc ngủ tôi thành vạn mảnh

tôi – người đàn bà qua hai mùa tóc

lần tay vào đêm

bàn tay mọc dài thêm những ngón hồng

những sợi trắng, sợi đen…

những sợi đen, sợi trắng…

 

 

 

 

CHỨC NỮ

 

Em, trong giấc mơ hoang lang thang dọc ngân hà

tìm lại anh của ngàn năm khắc khoải

đôi mắt sậm màu mùa đông

thiêu cháy em đến tận cùng mùa hạ

tóc mây thăm thẳm

quyện đêm huyền nhung…

vũ trụ anh

bí ẩn khôn cùng…

 

mềm mại nước và rắn đanh khối đá hoa cương

những cơn lốc xoáy

cuốn em lên đỉnh cầu vồng

ngũ sắc

rạng rỡ

đê mê…

vạm vỡ ngực anh,

trái tim đàn ông

mặt trời

hồng hoang

hừng hực lửa…

 

 Em

 mặc héo hon khô kiệt giữa vô thường...

 kệ tiếng thở dài – gãy ngàn cầu ô thước...

 dẫu chìm nổi trong dòng yêu định mệnh...

 vẫn khát uống nồng nàn từ môi gầy...

 trăng vỡ

             nơi anh…!

 

 

 

NHỮNG CÂU THƠ XÔ LỆCH

 

Gà lại gáy sáng rồi!

thêm khoảnh khắc...

thời gian

tõm vào hố đen vũ trụ

những con chữ  nháo nhác chạy trốn nơi đâu?

câu thơ xô lệch

sắp đặt, kéo co… bất lực, mỏi mòn…

vần điệu chỉ là vần điệu

nhạt nhẽo vô hồn…

 

Gà lại gáy sáng rồi!

trái đất xoay và xoay…

thế giới chuyển động từng liti giây

bao nhiêu em bé khóc chào đời???

sự sống bắt đầu từ nước mắt…

bao nhiêu gã đàn ông nốc rượu như nước lã???

say say cuồng cuồng gây tai nạn giao thông...

cái chết đớn đau bắt đầu từ trận cười xiêu quán đổ đình…

 

Gà lại gáy sáng rồi!

thêm một tích tắc vàng vụt biến khỏi đời người như ánh chớp

dang tay túm lại

tàn vụn vỡ…

rơi…

rơi...

lả tả đêm

lả tả ngày

lả tả giận, hờn…

lả tả buồn, vui…

lả tả niềm hy vọng…

 

Trái đất xoay và xoay...

thêm một chiếc máy bay mất tích

mấy trăm phận người chìm sâu đáy đại dương

làm mồi cho cá dữ…

lạnh buốt… lặng im… bao điều bí mật…

 khát vọng, ước mơ dang dở...

tích tắc... hun hút… đen ngòm…

 thêm một vụ cháy nhà

không cứu nổi một ai…!

không cứu nổi một ai…!

hung tin nhức nhối như dao cắt nát tim người

khi thời khắc giao thừa đếm ngược

năm, bốn, ba, hai, một…

 

Gà lại gáy sáng rồi!

thêm khoảnh khắc đời người mãi mãi chìm miên viễn…

chới với… mong manh… hư ảo...

con chữ chạy trốn nơi đâu???

câu thơ xô lệch...

thế giới vẫn từng liti giây biến ảo khôn lường…

mặt trời vẫn mọc và lặn…

trái đất vẫn xoay… và xoay…

trái đất vẫn xoay… và xoay...