Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2021

Thơ Phạm Thị

VẾT THƯƠNG 1

 

Tôi ngồi xuống

Thật nghiêm ngắn nhìn vào vết thương của mình

Nó vẫn đang mở miệng

 

Những cái miệng cũ mới chồng chéo lên nhau

Hun hút

Vách thành không lên rêu

Cứ lặng lẽ rỉ máu

Dòng máu không khô đi

đọng

thành vũng

 

Tôi những muốn thả vào đó hạt mầm

Của một thứ cỏ cây nào đó

Loài gì cũng được

Miễn nó sẽ nảy chồi đâm lá

Màu lên xanh khâu kín những tan hoang

 

Nhưng

tôi không tìm được hạt mầm nào

Tôi ngồi xuống

trong bóng đêm

Và nhìn vào một bóng đêm khác

Hà Nội, 20/08/2020

 

 

THƠ DỞ HƠI

 

Có một bài thơ rất cũ

nằm dưới đáy tủ

những ý tứ tỏa ra mùi băng phiến

Lũ gián khịt mũi bỏ đi

“ai mà thèm gặm thơ

rõ cảnh giác vớ vẩn”

 

Thời đại buồn đến độ chẳng còn ai muốn đọc thơ

thi ca nghệ thuật là thứ đồ vô tích sự

Mona Lisa cười ngớ ngẩn

Van Gogh băng kín tai nhìn mông lung

Đám đàn bà rỗi hơi khoác lên mình những tấm áo vàng đỏm dáng (1)…

Kệ mẹ thời gian chảy nhão dưới chân (2)

Đến cả tiếng thét* rốt cuộc cũng im (3)

Cũng im luôn tiếng người đàn bà than khóc (4)

Như hòn sỏi ném xuống mặt ao bèo chẳng thèm gợn lên lấy một vòng sóng

 

Tất cả, chẳng giúp ích được gì

 

Tin tức đầy rẫy trên mạng như tiệc buffet

Thích món gì thì gắp

No nê rồi thì ngủ và ỉa đái hoặc làm tình thậm chí chẳng còn thiết làm tình

Thò ra thụt vào vài ba nhát tổ nhọc người thà lướt mạng rồi ngủ cho xong

 

Chẳng còn ai nhớ, bài thơ cũ lại cũ thêm một ngày trong đáy tủ sực mùi băng phiến

Lũ gián lại khịt mũi bỏ đi

 

Thời đại buồn đến độ chẳng ai muốn đọc thơ

Thi ca nghệ thuật như cọng bún thiu đến con ruồi không thèm đậu

Chính trị chính em là một thứ thời trang theo trend mà trend thì nhanh lụi

Cởi quăng ra rồi ngồi xuống tự chải chuốt cho bộ lông mình bóng mướt

Bảnh tỏn như những con bò sắp bước vào cuộc thi “Hoa hậu nông trang”

 

Thời đại gì nhung nhúc những tồn tại

Chết từ kiếp nào nhưng vẫn chửa được chôn*

 

Chú thích:

1. Bức Portrait of Adele Bloch-Bauer I của Klimt

2. Bức Sự dai dẳng của kí ức của Dalí

3. Bức Tiếng thét của Edvard Munch

4. Bức Người đàn bà than khóc của Picasso

* Hai câu cuối: ý của ai đó trôi nổi trên mạng.

 

 

XÓM BÃI SÔNG

 

“ở đây,

Danh tính vỡ vụn”*

Bạn tôi viết về những người ở một xóm ngụ ngư

 

Những người đàn ông đàn bà từ đâu không ai biết

tụ lại bãi sông

cất đi quãng đời lúc trước

thả vào lòng sông ước mong lũ trẻ con mình không đứt bữa

 

Những đứa trẻ được sinh ra rồi lớn

như cỏ cây lau sậy

Khai sinh là chuyện xa xỉ

Đứa lớn truyền mồm đứa bé

“o tròn như quả trứng gà”

Chiều lặn mặt trời chúng nhìn lên ánh đèn thành phố

Một bầu trời đầy sao chỉ cách chúng chừng dăm trăm mét

 

Chiều lặn mặt trời những người đàn ông đàn bà trở về từ sông

Con cá con tôm dồng dộng bỏ vào rổ bưng lên cầu, cây cầu nối vào thành phố

Kẻ chạy qua

Người dừng lại

Những tờ bạc gấp làm tư nhét vào cạp quần sũng ướt

Chẳng kịp nhìn thành phố náo nức sáng sau lưng

Họ quày quả trở về

xóm nhỏ bờ sông

Có lũ trẻ ngồi chờ bên nồi cơm vừa chín

 

Xóm bờ sông

Nơi những “danh tính vỡ vụn”

Lũ trẻ nối nghiệp cha mẹ mình

Sớm gà vừa gáy chiều lặn mặt trời

Lùi lũi thân người ướt như mắt lưới

Thả vào lòng sông ước mong lũ con mình một ngày nào ở giữa bầu trời sao lấp lánh

bên kia cầu

 

*Ý thơ Chu Hồng Tiến.

 

Hà Nội, 07/05/2021