Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2021

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm

Tranh khong ve-Le Thanh Thu_2011

Tranh không vẽ - Nhiếp ảnh màu - Lê Thánh Thư

Vũng nước mắt tím than

   

đã lâu rồi qua nhiều mùa nắng trầm lặng

ở một khúc quanh um tùm đầy lá rụng

nơi người và người sát hại nhau

và từ những thân xác mục rữa

hạt mầm tai ương vươn dậy  ̶ ̶ ̶ 

ông già ốm như cây nhang trợn mắt kể

 

người đàn bà không tuổi ngồi im

nước mắt chảy tí tách xuống hiên nhà  

 ̶ ̶ ̶  nước, nước, cho xin chút nước

vũng nước mắt tím than trải rộng

 ̶ ̶ ̶  nước, nước, cho tôi chút nước

đứa nhỏ bụng ỏng, còi cọc ngẩng đầu

khịt mũi, cúi xuống tiếp tục uống

 

ông già tằng hắng rồi khoát tay đứng dậy

dẫn đứa nhỏ đi như chạy khuất sau khúc quanh

người đàn bà chảy nước mắt vẫn ngồi đó

không, đây không phải là ảo giác  ̶ ̶ ̶  trong cơn khát

tôi đã uống từ vũng nước mắt tím than  

nay trải rộng lan tràn xa tận chân trời. 

 

một ngày ở flatonia

   

hắn nhẩn nha trò chuyện cùng cô trợ lý

 ̶ ̶ ̶  nàng nhấn mạnh ở đây thế giới rất phẳng

nôm na tên gọi tự thân flatonia: không đồi

không núi không thung lũng không lòng chảo

lớn lòng chảo nhỏ.    thị trấn đìu hiu nằm dọc

theo xa lộ liên bang số chẵn với dân số lưa

thưa cỡ ngàn bốn trăm người. 

 

nàng có giọng nói trong suốt như thủy tinh

và nụ cười pha lê lấp lánh tựa ảo giác mùa

hè.   mùa hè trở lại vô cùng rực rỡ trong

nắng ấm chan hòa phấn khích từng giấc mơ

còn mê mải trong mây mù lơ đễnh trôi hoài

trong thế giới phẳng.    ở đây ngày này những

mảnh rời hội nhập và hơi ấm thịt da xáo động.  

 

và như nàng nói mùi hương của đất hòa quyện

trong cơn gió quấn quýt miên man không rời

không dứt xuyên suốt khoảng không của thị

trấn phẳng.    và cũng như nàng đã nói đi nói lại

nhiều lần nàng chỉ là cô trợ lý ảo hóa thân từ trí

năng nhân tạo.    có thể nào nàng đang phát

triển hậu chấn tâm lý?    có thể nào? 

   

mùa hè dàn trải

 

ngoái mặt nhìn

mùa hạ vàng xơ xác chơi vơi

dàn trải vượt bao cột mốc thời gian

 

một buổi trưa hắn ngồi chông chênh

trơ trọi trước bàn nhỏ lỏng chỏng ly tách

nhìn bụi bám bên khung cửa sổ cánh xếp

 

căn nhà nóng như rang

ngoài sân cơn gió nhẹ không đủ

xua đuổi cái nắng hừng hực nung đất

 

hắn chậm rãi vuốt mồ hôi trên trán

trên thái dương trên hai cánh mũi

rồi ôm mặt bó gối ngáp dài

 

bắt kịp với cơn đau mãn tính

bất kể âm vọng phối khí man dại

lẫn với tiếng chó sủa bâng quơ

 

và dòng độc thoại chèo kéo giễu nhại chí choé

 ̶ ̶ ̶  ngày sẽ dài vô tận trong cuộc chơi hữu hạn hôm nay. 

hôm nay?    cớ sao hôm nay?    làm lại hôm nay?

 

nuôi lửa

   

người khơi lại đống tro tàn

những cục than hồng nay ngậm ngùi

cần mồi

cần dưỡng khí

 

trời chưa rạng đông

trong cái lạnh se da

hai tay mẹ khẳng khiu

lòng quặn thắt

 

mẹ già nuôi lửa

nuôi con

nuôi cháu

nuôi dòng tộc

 

ngày lại ngày qua

trong ngôi nhà lặng câm

tường vôi loang ố lỗ chỗ

khói sương lấp lửng một đời

 

mẹ già nuôi lửa

cần mồi

cần dưỡng khí

cũng như thân mẹ.

     

cảm nhận như là  

   

mắt nhìn mải miết

đôi khi thấy

 

vài điều bí ẩn

không thể giải thích

 

và nàng lý giải

bằng ẩn dụ ngày mưa 

 

một thoáng hương bất chợt

bức ảnh cũ ngả màu sepia

 

một chút xốn xang

cái chông chênh đột ngột

 

mất thăng bằng

mất định hướng

 

lắc đầu không hiểu  ̶ ̶ ̶ 

cái không thể hiểu

 

lắc đầu hiểu  ̶ ̶ ̶ 

nó chính là cái không thể hiểu

 

tại sao cần phải hiểu?

   

là nước

 

trong giấc mơ vật vã tôi thấy

bruce lee ngồi xếp bằng khoanh

chân trên sàn tập mỉm cười bâng

quơ rồi phút chốc nhẹ nhàng

thản nhiên tan chảy thành nước

 ̶ ̶ ̶  be water my friend

hãy là nước bạn ơi, hãy là nước

 

và cứ là nước  ̶ ̶ ̶ trôi đi trôi đi trôi

mải miết không ngừng nghỉ vô tư lự  

 ̶ ̶ ̶  là nước bạn ơi, trôi đi trôi đi trôi

 

trong giấc mơ muộn màng hôm nay tôi

một mình trong phòng tập ngồi

khoanh chân xếp bằng trên sàn

hai mắt cay sè nhìn mãi mà chưa thấy

và vẫn chờ một cánh bướm đơn độc

vượt thoát từ cõi hư không vô định về

theo hơi thở nương tiếng sóng miên man

 ̶ ̶ ̶  cứ là nước bạn ơi, cứ là nước.