Người phụ trách Văn Việt:

Trịnh Y Thư

Web:

vanviet.info

Blog:

vandoanviet.blogspot.com

Danh ngôn

“Thế giới này, như nó đang được tạo ra, là không chịu đựng nổi. Nên tôi cần có mặt trăng, tôi cần niềm hạnh phúc hoặc cần sự bất tử, tôi cần điều gì đó có thể là điên rồ nhưng không phải của thế giới này.”

Ce monde, tel qu’il est fait, n’est pas supportable. J’ai donc besoin de la lune, ou du bonheur, ou de l’immortalité, de quelque chose qui ne soit dement peut-etre, mais qui ne soit pas de ce monde.

(Albert Camus, Caligula)

.

“Tất cả chúng ta, để có thể sống được với thực tại, đều buộc phải nuôi dưỡng trong mình đôi chút điên rồ.”

Nous sommes tous obligés, pour rendre la realite supportable, d’entretenir en nous quelques petites folies.”

(Marcel Proust, À l’ombre des jeunes filles en fleurs)

.

“Nghệ thuật và không gì ngoài nghệ thuật, chúng ta có nghệ thuật để không chết vì sự thật.”

L’art et rien que l’art, nous avons l’art pour ne point mourir de la vérité.” (Friedrich Nietzsche, Le Crépuscule des Idoles)

.

“Mạng xã hội đã trao quyền phát ngôn cho những đạo quân ngu dốt, những kẻ trước đây chỉ tán dóc trong các quán bar sau khi uống rượu mà không gây hại gì cho cộng đồng. Trước đây người ta bảo bọn họ im miệng ngay. Ngày nay họ có quyền phát ngôn như một người đoạt giải Nobel. Đây chính là sự xâm lăng của những kẻ ngu dốt.”

Social media danno diritto di parola a legioni di imbecilli che prima parlavano solo al bar dopo un bicchiere di vino, senza danneggiare la collettività. Venivano subito messi a tacere, mentre ora hanno lo stesso diritto di parola di un Premio Nobel. È l’invasione degli imbecilli.”

(Umberto Eco, trích từ bài phỏng vấn thực hiện tại Đại học Turin (Ý), ngày 10 tháng 6 năm 2015, ngay sau khi U. Eco nhận học vị Tiến sĩ danh dự ngành Truyền thông và Văn hoá truyền thông đại chúng. Nguyên văn tiếng Ý đăng trên báo La Stampa 11.06.2015)

Ban Biên tập

Địa chỉ liên lạc:

1. Thơ

tho.vanviet.vd@gmail.com

2. Văn

vanviet.van14@gmail.com

3. Nghiên cứu Phê Bình

vanviet.ncpb@gmail.com

4. Vấn đề hôm nay

vanviet.vdhn1@gmail.com

5. Thư bạn đọc

vanviet.tbd14@gmail.com

6. Tư liệu

vanviet.tulieu@gmail.com

7. Văn học Miền Nam 54-75

vanhocmiennam5475@gmail.com

Tra cứu theo tên tác giả

Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2021

Thơ Lê Đình Thắng

CHỜ BỮA CƠM MẸ

 

Chúng tôi ngồi đó

khi màu nắng vàng phai trên đầu

những đứa chết khi chưa kịp sống

những đứa giam cầm mình cả từng hơi thở

mà dang tay chờ đợi

chờ đợi những đợi chờ

 

Chiều phả vào đâu đó những hình hài xơ xác

trên máng xối lá trải dày

rêu phong không đóng đinh vào những vết ố thời gian

mà khảm vào tâm khảm

 

 

Chúng tôi ngồi đó

bãi cỏ non xưa lắm giờ mục rã như những cuống nhau tự   kỉ

thế kỷ chỉ mới khởi  đầu

sao chúng tôi già nua đến thế

sao chúng tôi già nua đến thế

ly bia vàng bọt

vọt cả ra những tức tưởi chưa biết gột rửa vào đâu

sợi dây thừng quẩn chân lẩn quẩn những chàng gà và cối xay

 

 

Chúng tôi ngồi đó đầu rụt trong vai

cả một lứa cá mè

chờ mẹ gọi

chờ bữa cơm ươm khói

nhặt nhạnh lại những mẩy vàng tuổi trẻ

vương vãi trong đáy hồ

(những mặt hồ im im chưa từng cho cơn sóng)

 

 

Chúng tôi ngồi đó

đòng đưa chân và hát

những dở dang tình dở dang đời dở dang người dở dang thời cuộc

chờ mẹ gọi về

bữa cơm hình như chưa bao giờ chín tới...

 

CHA VÓT NAN TRE

 

Không phải chỉ để chờ những bữa cơm mẹ

trên ngọn đồi trọc

chúng tôi ngồi đó

ngó những chiếc lá rụng

lá vàng lá xanh và cả những lá thương ôi, chửa kịp xanh

màu khói xa vắng cánh đồng

gặt đã vào thiên kỷ trước chúng tôi chờ đợi

những gốc rạ hườm đâm ra mạ non

cây lúa ma hạt lép

ngực phập phồng ốm đói những giẻ sườn

há miệng cho xanh khí quyển

chúng tôi vẫn ngồi

 

 

Khi cha bẻ chấn song mà bước về phía đó

cúi xuống lượm nhặt chúng tôi

ý niệm sơ sanh quấn tã

quấn tã cho từng khát khao

quấn tã cho từng khát vọng

quấn tã chúng tôi

trán cha hằn những rãnh núi

những chiếc tã từ bi ấm lạnh

bọc hình hài những dáng ngồi

cha mang mà đi tới

 

 

Chúng tôi ngồi

dường như tiếng cười cũng quá chậm

khế ước nào dán chặt chúng tôi với những đợi những chờ?

chỉ có ngọn gió hiu hắt thổi

trên ngọn đồi trọc khé nắng

trái đất chọn chỗ chúng tôi ngồi

nhìn xuống phía đó

nhìn xuống dưới đó

con gà hàng xóm bươi đám cỏ úa nhặt chút cõi còm

đà trông xơ xác

chiếc xe đạp cù đày

chở những thước buồn trên yên

nghe chừng cam phận

 

 

Chúng tôi chờ

người đến

cúi xuống nhặt chúng tôi lên dáng cha, dáng núi

buổi chiều vót một nan tre

cẩn thận từng mảnh dăm bé nhỏ

thành cây roi vọt cho chúng tôi nên người

mà chưa một lần giáng xuống

biểu tượng Người...       

 

 

 

SỢ GIẪM PHẢI GAI

Chúng tôi ngồi cạnh nhau

để nỗi buồn triển hạn

bảo hiểm mình bằng những niềm vui vay mượn

sự bình an vay mượn

cầm cố tuổi mình

rất ít khi chúng tôi đi xa

vì con đường dài quá

chúng tôi sợ lạc mất thói quen của mình

 

 

Hôm nay trời nhẹ lên cao

chúng tôi ngồi cạnh nhau

chia cho nhau từng bếtắc

để nhận lại từng đường gân khô trơ trên chiếc lá rời cành đãxa

bài toán không một lời giải

bài của hoang vu nhưng bộn bề

chúng tôi ngồi

nghe mình mục ruỗng dặm vá mình

giá đừng có ngôn ngữ

để mình chỉ ra dấu vừa đủ bằng những ngón tay

hay những nụ cười

nở hào quang nụ hôn

 

 

Giàn mướp ra hoa vàng

luống cải ra hoa vàng

những vàng hoa tự bổn lai diện mục

chỉ con mắt chúng tôi buồn

hay loạn thị

đôi khi thấy hoa vàng

 

 

Chúng tôi ngồi đó cạnh nhau

con bò hàng xóm nhai cỏ

những cọng cỏ lao xao chờ đợi

cũng như chúng tôi ngồi chờ đợi

màu xanh qua đi

 

 

Rất nhiều khi muốn đứng lên

bước đi về phía đó

nhưng những bàn chân

cứ sợ giẫm phải mũi gai nhọn trên đường tóe máu

nên chúng tôi ngồi đây

và đợi chờ...

 

 

SỰ BẤN LOẠN NÔ LỆ

Khi chúng tôi ngồi cùng nhau

uống những ly rượu và hát tiễn một người bạn đi về cõi đất

chúng tôi thiện lương với hình hài thô mộc

như những nhà hiền triết xứ Lebanon

chúng tôi uống vì chúng tôi vĩ đại và đầy bi kịch

nhân loại không đủ chỗ chúng tôi ngồi

chúng tôi lu loa bằng tay, bằng chân, bằng đầm đìa nước mắt

vì sợ dưới bóng nắng trời

không còn chúng tôi...

 

 

Những con châu chấu lạc đường

đạp cẳng loạn xạ trên búi cỏ chỗ chúng tôi ngồi

sự bấn loạn như chúng tôi từng hay đang nô lệ

cha ơi

chúng con ngồi

nô lệ từng inch màn hình laptop

nô lệ từng byte dung lượng

nô lệ từng icon thay cho cảm xúc

nô lệ cả cây bút của mình

 

 

Mà chúng tôi ngồi khi tịch lặng

chị về

ngày đà quá lứa

thì con gái trôi tuột mười năm

tuổi son ri chạy trên cánh đồng

cả tà áo dài nữ sinh tháng sáu

mùi hoa dại ngái ngủ

nồng như đất tơi vụ cha cày

chị để tuổi lại cho chúng tôi ngồi

như đã hài lòng tự ngày mẹ cho cuống rún thầm lặng một gánh đồng dao

thêm một ngày gờn gợn sống

 

 

Nên ở chỗ chúng tôi ngồi

thiên sứ về trong đôi cánh của con chim sâu nhỏ

đôi mắt lá răm đầy cả nhân và quả

cưỡi trên ngọn gió

tuổi trẻ đi mãi chưa về!

 

LĐT                     

Tháng 6/201